MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 2007

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 2007

408 từ · ~3 phút đọc

Chương 2007:

Hoa tỷ đi tới, cùng nghệ nhân kia trao đổi vài câu, sau đó từ trong túi móc ra mấy tờ tiền, nghệ nhân kia đưa đàn ghi-ta cho Hoa tỷ.

Hoa tỷ lại đưa đàn ghi-ta cho Diệp Linh: “Linh Linh, đàn một bản đi! Sau khi về nước, em chính là một người mới rồi, cùng đi cáo biệt bản thân đi, trước khi đi, em phải nhất hát một bài.”

Diệp Linh ngồi trên băng ghế, đặt đàn ghi-ta tà ở trước người, ngọc tay trắng nhỏ bé gảy lên.

Trước khi đi phải hát một bài?

E rằng cô cũng không biết mình muốn hát cái gì, cho nên tùy ý đàn hát rồi ca lên — Dập tắt khói thuốc đi!

Sẽ tốt cho sức khỏe hơn đôi chút.

Tuy là như vậy rất khó nỗi nhớ anh hằng đêm.

Luyến tiếc vứt đi tấm ảnh chụp chúng ta ôm nhau.

Nhưng lại không muôn đề mình nhìn thấy nữa.

Nên đành giấu nó sau khung ảnh.

Mở cửa số ra đi!

Tâm trạng sẽ khá khẩm hơn đôi chút, Như vậy em còn có thể mỉm cười buông tay anh.

Đây là đĩa nhạc em thích nhất.

Anh nói đây chỉ là một đoạn nhạc mà thôi.

Vậy mà lại làm em sau này nhớ mãi…

Diệp Linh có lẽ không biết bản thân đang hát cái gì, thê nhưng Hoa tỷ, tât cả mọi người tại chỗ nghe, ai nấy đều biết, đây là bài hát kinh điển những năm 80 của Lão Lang — “Thoát Khỏi Nguy Hiểm.”

Đường phố phồn hoa náo nhiệt không biết từ lúc nào đã an tĩnh lại, ai aia cũng ngoái đầu nhìn về hướng này, nhìn cô gái đó.

Trên người cô gái mặc chiếc váy xếp ly màu xanh nhạt, như một đóa hồng tỏa nắng động nhân chờ ngày nở rộ, 18 tuổi, thanh xuân mơn mỏn, vô ưu vô lo.

Nhưng cô chọn hát một bài như vậy, một bài ca tang thương đau xót.

Mọi người không biết vì sao cô 18 tuổi lại chọn bài hát này?

Mọi người không biệt vì sao giọng hát du dương ấy vừa ca lên bài hát này lại… khiến người ta muốn khóc đến như vậy?

Cô gái vẫn còn ngồi trên băng ghế ca vang…

Cất lên lời thề đánh đổi cả mạng sống.

Quay đầu nhìn thế gian phồn hoa này.

Mỗi một nháy mắt yêu anh lướt qua thật nhanh như chuyến tàu điện ngầm.

Đã hứa sẽ không rơi nước mắt.