MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 2371

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 2371

358 từ · ~2 phút đọc

Chương 2371:   Thật sự rất nhớ hai mẹ con cô.   Anh đã không khống chế được muốn đi tìm cô.   Nhưng, anh không thể đi.   Một tháng này mỗi một phút mỗi một giây anh đều chịu đựng giày vò, vô số lần anh đã từng kích động, bay đến nơi cô đến, dù cho len lén liếc nhìn cô một cái cũng tôt, nhìn Điêm Điêm có lớn lên hay không, thế nhưng, anh không dám.   Thực sự không dám.   Anh Cố Dạ Cần cả đời này không biết chữ “sợ” viết như thế nào, thế nhưng giờ này khắc này, anh cuối cùng đã sợ.   Rất sợ, cô cứ như vậy rời khỏi anh.   Càng sợ, đây chính là kết cục của cô và anh.   Anh lấy điện thoại ra, ngón tay thon dài lướt đến chuỗi số điện thoại quen thuộc tận xương, sau đó nhắn gọi.   Bên kia vang lên một chuỗi tiếng nhạc du dương, là bài Quãng đời còn lại).   Ca sĩ Mã Lương dùng chính giọng hát độc đáo trong vắt của mình thể hiện— “Tìm kiếm ánh dương ở nơi không ngọn gió.   Hóa thành tia nắng sưởi ấm giá lạnh nơi anh.   Chuyện đời khó đoán, người lại quá ngây thơ.   Muốn cùng người ngắm nhìn khoảng trời xanh trong.   Muốn lớn tiếng nói cho người biết em đã say đắm vì người.   Chuyện cũ trôi qua vội vã.   Người cuôi cùng cũng sẽ cảm động mà thôi.   Quãng đời còn lại, em chỉ cần người.   Quãng đời còn lại sau này.   Gió Đông là người.   Hoa Xuân là người.   Mưa Hạ là người.   Thu vàng cũng là người.   Ám áp hay lạnh lẽo bốn mùa đều là người.   Toàn bộ ánh mắt hướng đến, tất cả dịu dàng nơi đáy lòng.   Đêu dành cho người…”   Tiếng ca êm tai từng lần một quanh quần, thế nhưng không ai nghe.   Anh gọi một lần lại một lần, thế nhưng không ai tiếp.   Bên tai quanh quản đều là câu hát đó — toàn bộ ánh mắt hướng đến, tất cả dịu dàng nơi đáy lòng. Đều dành cho người.