MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 2378

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 2378

571 từ · ~3 phút đọc

Chương 2378:   Độ ấm trong ngực nhanh chóng tan đi, thái dương Cố Dạ Cần giật giật, cô thật đúng đã diễn dịch vở kịch người phụ nữ hiện thực vô cùng nhuần nhuyễn, một khi trên người anh không đạt được thứ cô muốn, cô cũng liền thu hồi vẻ đẹp của mình.   Thế nhưng Cố Dạ Cẩn không nhận thua: “Ừ, đi ngủ sớm một chút.”   Diệp Linh cũng không sôt ruột, cô đột nhiên “shh” một tiếng, đau chau mày.   Cố Dạ Cẩn căng thẳng, lúc này bỏ lại văn kiện quan tâm hỏi: “Làm sao vậy vợ?”   “Chồng ơi, chân em tê quá, anh xoa xoa cho em đi.”   “Được.” Cố Dạ Cần tự tay đã giúp cô nhu liễu nhu chân nhỏ.   Thế nhưng một giây kế tiếp, Cố Dạ Cần phát hiện không thích hợp, cô đã tắm, mặc bộ đồ ngủ màu đỏ, thế nhưng trong quần hình như còn quần áo.   Cố Dạ Cần dừng một chút, sau đó nhắc ông quân của cô lên, anh thây được…   chiếc tất lưới đen…   Cô vậy mà lại mặc … tất lưới đen trong…   Món đồ tình thú này đã mãnh liệt kích thích tròng mắt Cố Dạ Cần.   Lúc này Diệp Linh rút bắp chân mình về: “Chồng, chân em hết tê rồi, em về phòng ngủ đây.”   Diệp Linh xoay người rời đi.   Thế nhưng đi được hai bước, cánh tay tráng kiện của Cố Dạ Cần từ phía sau vươn đến, bóp chặt vòng eo mềm mại ung dung nhắc cô lên, ôm ngồi trên bàn làm việc của anh.   “Vợ, em thực sự là… càng ngày càng thích đùa với lửa.”   Diệp Linh biết anh đã mắc câu, người đàn ông vừa hư hỏng vừa háo sắc như anh trời sinh đã không có sức chống cự với vớ lưới đen.   Diệp Linh vô tội nhìn anh, đôi môi đỏ mọng chu lên: “Chồng, em nghe không hiểu anh đang nói cái gì, anh xem văn kiện tiếp đi! Em không quấy rầy anh nữa.”   Cố Dạ Cần vươn tay, trực tiếp hất hết văn kiện trên bàn làm việc xuống đất, giọng nói khàn khàn rơi vào tai cô, cúi đầu mắng: “Tiểu yêu tinh thích đùa với lửat”   Diệp Linh chống tay lên lồng ngực to lớn của anh: “Chờ chút chồng, ngày mai bộ lễ phục kia… em được mặc hay không?”   Có Dạ Cẩn: “Mặc.”   Ngày hôm sau, mười dặm thảm đỏ, ánh đèn sáng rực, tất cả đại lão minh tinh đều tề tụ về lễ trao giải.   Hoa tỷ nóng nảy nhìn chung quanh, nhưng chị vẫn không thể nào thấy được thân ảnh Diệp Linh.   Buỏi lễ sắp bắt đầu rồi, thế nhưng bà cô ấy còn chưa tới.   “Các anh có thây Diệp Linh không?”   “Không có, chúng ta đã đợi cô ấy rất lâu, trông mòn con mắt luôn đấy.”   Hoa tỷ nhìn một chút thời gian: “Không còn kịp rồi, tôi gọi số Diệp Linh không được, lát nữa vòng nguyệt quế của Tam Kim Ảnh Hậu thực sự đeo lên trên đầu Linh Linh, nên Linh Linh nếu nhận giải thì tôi sẽ thay thế Linh Linh nhận giải, các anh chuẩn bị xong bản thảo quan hệ xã hội, nói Linh Linh có việc chậm trễ, không để một chút tin tức trái chiều lộ ra ngoài, hiểu chưa?”