MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 2634

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 2634

543 từ · ~3 phút đọc

Chương 2634: Anh nhàn nhạt mà lười biếng liếc Thiến Thiến. Thiến Thiến uất ức trề môi lên: “Đại Sơn, anh có phải có phụ nữ ở bên ngoài rồi nên mới quên em rồi không?” Diệp Minh hai tay còn đút trong túi quần, không hiện rõ vẻ không kiên nhẫn, thế nhưng vô cùng có lệ: “Đại tiêu thư, đừng nói giỡn nữa.” Lúc này Bò Cạp cười ha ha: “Đại Sơn, từ lần trước chú em cứu Thiến Thiến, Thiến Thiến liền đối nhớ mãi không quên chú em rồi, thế nào, có hứng thú làm rễ anh đây không, sau này đừng làm tài xế nữa, anh đây chia cho chú quản một cái kỹ viện nhé.” Thiến Thiến mong đợi nhìn Diệp Minh. Diệp Minh nhấp môi mỏng một cái, không hé răng. Anh không tán thành, cũng không phản đối. Trong lòng Hà Băng khó chịu, cô lôi Bò Cạp một cái: “Hôm nay anh nói mang em đi shopping mà, sao lại làm bà mối rôi?” “Băng Băng, em trách anh bỏ lơ em à, đi, chúng ta chọn trang sức trước.” Thiến Thiến vui vẻ nói: “Đại Sơn, chúng ta cũng xem trang sức đi!” Thiến Thiến kéo Diệp Minh đến bên tủ kính, chỉ vào một cái vòng tay màu Rose Gold: “Đại Sơn, anh thấy cái này đẹp không?” Diệp Minh đứng nghiêm, anh đút trong túi quần dựa vào tủ kính, thần sắc lười biếng nói: “Cô mua đi, tôi không có tiền.” Thiến Thiến suy sụp, cô ta biết anh không có tiên, anh mới làm tài xê một tháng, tiền lương tháng này còn chưa nhận. “Đại Sơn, cái đồng hồ này thế nào, hàng limited đó, em mua cho anh, xem như là quà tặng anh nhé.” Thiến Thiến lấy lòng nói. Nhân viên nhìn Diệp Minh, trong ánh mắt có ý khinh miệt, người đàn ông này không có tiền, còn để phụ nữ tặng đồ hiệu, vừa nhìn chính là kẻ ăn bám váy phụ nữ. Nhân viên vẻ mặt nịnh nọt nhìn Thiến Thiến: “Mỹ nữ, ánh mắt của chị thật tốt, cái đồng hồ này rất hợp với vị tiên sinh này đó.” “Giúp tôi lầy cái đồng hồ đó ra đi.” Thiên Thiên nói. “Vâng.” Nhân viên nhiệt tình mở ra tủ kính. Lúc này bên tai vang lên một giọng trầm thấp: “Không cần.” Diệp Minh từ chối. Thiến Thiến sửng sốt: “Đại Sơn, anh không thích chiếc đồng hồ này?” “Không thích.” Nói xong, Diệp Minh rời đi. Diệp Minh ra khỏi siêu thị, lười biếng dựa vào thân xe đợi. Lúc này Bò Cạp đi ra, vươn tay vô vai anh một cái: “Thiến Thiến mua cho chú đồng hồ, chú vì sao không cần, chỉ cần là cơm, quan tâm cơm mềm hay cơm cứng* chứ, chúng ta đều ăn được cả mà.” *Cơm mềm: Cơm mềm là một cách nói lóng chỉ những người đàn ông ăn bám phụ nữ. Diệp Minh câu môi: “Tôi thà đói cũng không ăn bám.” “Có chí khí!” Bò Cạp thật tình giả ý tán dương một tiếng, sau đó lấy ra giường hai xấp tiền mặt: “Tiền lương tháng này của chú.”