MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 633

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 633

580 từ · ~3 phút đọc

Chương 633:   “Bồ Hạ, mẹ Lam.” Lê Hương nhanh chóng chạy tới.   Lê Bang và Lam Yên mở cửa xe đi xuống, hai người khẩn trương lôi kéo tay cô: “Lê Hương, con không sao chứ, con có phải vào cái tửu trang này rồi không, nơi này cũng không phải là chỗ tốt đẹp gì, con là gái nhà lành sao lại vào đây, nếu không phải con không cho phép chúng ta xuống xe, chúng ta đã sớm xông vào.”   Lê Hương sớm biết bọn họ sẽ lo lắng, nên ở trong điện thoại hạ rõ chỉ thị, không cho phép bọn họ xuống xe, hai người kia ở trong xe sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.   “Bố Hạ, mẹ Lam con không sao, Linh Linh đâu ạ, bố mẹ đón được cô ấy chưa?”   “Đã sớm đón được, Diệp Linh bị Cố Dạ Cẩn đến đón đi rồi, Diệp Linh không chịu đi, Có Dạ Cẩn cưỡng chế đưa con bé đi rồi.”   Lê Hương triệt để yên tâm, Diệp Linh ở chỗ Có Dạ Cần là an toàn nhất.   “Lê Hương, có phải có người bắt nạt con, con mau nói cho chúng ta biết, chúng ta xả giận cho con.” Lê Bang hỏi.   Lê Hương lắc đầu: “Bố Hạ, cho dù có người bắt nạt con, con cũng không cần bố giúp con trút giận, tự con có thể giải quyết, con là con gái Lê gia mà.”   Cô vừa dứt lời, Lê Bang và Lam Yên đều cảm thấy rất kiêu ngạo, bọn họ đều hiểu, người trẻ bây giờ rất cần tự do và không gian, bọn họ muốn tôn trọng Lê Hương.   “Lê Hương, vậy chuyện nào con không giải quyết được nhất định phải nói cho chúng ta biết, chúng ta vĩnh viễn là hậu thuẫn kiên cường nhất của con.”   “Dạ vâng ạ!”   “Lê Hương, chúng ta về nhà thôi.”   “Bố Hạ, mẹ Lam…” Lê Hương đột nhiên gọi lại hai người: “Lát nữa rồi con về nhà sau, mọi người đưa con đến một nơi nhé ạ.”   “Nơi nào?”   “Mạc gia!”   Mạc gia.   Mạc Tư Tước xử lý tài liệu trong thư phòng quản gia tư nhân của ông là Tống Minh cũng ở trong, thông thường lúc này dù là kẻ nào cũng không có thể đi vào quấy rày.   Liễu Chiêu Đệ tự tay pha ly cà phê, đi tới trước cửa thư phòng, giơ tay lên gõ cửa thư phòng.   Một lát sau, bên trong truyền đến giọng trầm thấp của Mạc Tư Tước: “Vào.”   Liễu Chiêu Đệ đầy cửa đi vào.   Mạc Tư Tước mặc chiếc áo sơ mi đen, quần tây cùng màu ngồi trên ghế làm việc, Tống Minh cung kính đưa phần tài liệu cầm trong tay đến, Mạc Tư Tước hạ mắt nhìn, vẻ mặt chuyên chú cùng Tống Minh ở nói nhỏ gì đó, Tống Minh trả lời vài câu.   Thấy Liễu Chiêu Đệ vào, lời nói của Tống Minh chợt dừng lại, ông ta thu hồi tài liệu, lễ phép gật đầu về phía Liễu Chiêu Đệ rồi rời đi.   Chủ tớ hai người đang nói chuyện rất riêng tư, thế nhưng bà ta tới, bọn họ lại dừng nói.   Vừa rồi Liễu Chiêu Đệ nghe được Tống Minh nói hai chữ phu nhân, giọng Tống Minh tuy rất khẽ, nhưng Liễu Chiêu Đệ dám khẳng định mình tuyệt đối không nghe lầm.   Chính là phu nhân.