MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 644: 4

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 644: 4

543 từ · ~3 phút đọc

Chương 644:

Trong Đề Bar.

Có Dạ Cần đi tới phòng bao xa hoa, anh nhìn thoáng qua Mạc Tuân lúc này đang lười biếng dựa lưng vào sô pha, thờ ơ rót cho mình một ly rượu: “Nghe nói Lê Hương ban đêm xông vào Mạc gia cậu, khiến Liễu Chiêu Đệ giận đến tức ngực, bác sĩ tư nhân ra vào từng đọt lại từng đợt.”

“Tửu trang tư nhân kia ban nãy cũng bị máy đào đất san phẳng, thiên đường nhân gian ngợp trong vàng son lập tức biến thành một nắm đất, Hàn Đình, bố cậu quả nhiên là bố cậu, ông vừa ra tay liền kinh người như thế.”

Mạc Tuân ngồi trên ghế sa lon đỏ sậm uống rượu, anh cầm bình rượu rót, trên bàn trà đã ngã nghiêng đống vỏ chai rỗng.

Nghe nói chuyện Lê Hương ban đêm xông vào Mạc gia, còn có tửu trang tư nhân bị san bằng, anh cũng không nói lời nào, ánh đèn lờ mờ soi khuôn mặt tuần tú kia lúc sáng lúc tối.

Cố Dạ Cần đá anh một cước: “Làm sao vậy, say?”

Mạc Tuân dốc nốt ngụm rượu cuối, sau đó cầm áo khoác của mình đứng dậy: “Không say, tôi đi trước.”

Anh uống rất nhiều rượu, chỉ là, càng uống càng tỉnh.

Rất nhanh thì đã đến cuộc thi liên hợp, tất cả sinh viên Đại học A đều đang đợi ngày này tới, bọn họ đã chuẩn bị xuất trận rất lâu rồi, hôm nay chính thức ra chiến trường, bọn họ không nhịn được kích động, khẩn trương và hưng phán.

Lê Hương cong môi, mặt cong mày cười nói: “Mọi người đừng khẩn trương, các cậu chỉ cần phát huy như bình thường là được, chúng ta từ thung lũng mà lên, cho nên không sợ hãi.”

“Ừ!” Mọi người đồng thanh đáp.

Lúc này Lệ Yên Nhiên mang theo người Đại học T tới, Lệ Yên Nhiên nhìn Lê Hương, vô tình cười nhạo nói: “Nghe nói mấy ngày này các người đều ở đây nỗ lực học tập, bình thường không dụng công, nước tới chân mới nhảy, câu này là dành cho các người, có gắng hơn nữa cũng vô dụng, học tập căn bản không phải chuyện một lần là xong.”

Lê Hương nhìn Lệ Yên Nhiên: “Học tập quả thực không phải chuyện một lần là xong, nhưng chúng tôi bây giờ lấy sách làm gốc, cũng không muộn! Nỗ lực sẽ mang đến vận may, chúng ta cứ chờ ở cuộc thi đi.”

Xem dáng vẻ tràn đầy lòng tin của Lê Hương, Lệ Yên Nhiên hết sức khinh thường: “Vậy các người phải thật nỗ lực, đừng để thua quá khó coil”

“Đại học T các cô càng phải nỗ lực, đừng đề thành trò cười cho bàn dân thiên hạt”

Lê Hương đối mắt nhìn Lệ Yên Nhiên, tia lửa trong mắt hai người văng ra khắp nơi, khói thuốc súng tràn ngập.

Lúc này “ding” một tiếng, tiếng chuông reo vào thi, cuộc thi sắp bắt đầu.

Lệ Yên Nhiên lạnh lùng phát tay áo: “Chúng ta đi!”

Cô ta mang theo người Đại học T rời đi.

Lê Hương tay khẽ vẫy, cũng mang theo người Đại học A tiến vào, khí thế hùng dũng vào sân đấu.