MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 82

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 82

541 từ · ~3 phút đọc

Chương 82:   Cố Dạ Cần hơi hiểu tại sao Mạc Tuân lại thích Lê Hương, cô gái này bình tĩnh, thông minh, dũng cảm, chói mắt, lại không mắt đi sự e lệ dịu dàng của thiếu nữ 20 tuổi, một cô gái như vậy dễ dàng khơi gợi ham muốn chỉnh phục và dục vọng của đàn ông.   Chờ khi bóng Lê Hương biến mấy thì Mạc Tuân mới dời mắt, anh không nói cho Cố Dạ Cần biết, trên đời này, có một kiểu người vỏ bọc càng cứng thì trái tim càng mềm mại, cô chính là người như vậy.   “Được rồi, không nói với cậu nữa, tôi phải về.”   Mạc Tuân nói.   “Về U Lan Uyễn à?”   “Về công ty.”   Cô Dạ Cần thấy Mạc Tuân cũng trở nên bí mật, rõ ràng là lo lắng Lê Hương bị “hội đồng” trong tiệc đính hôn nên te te chạy tới, nhưng thấy Lê Hương an toàn đi ra thì lại về công ty.   Lê Hương tới bệnh viện xem thím Lâm trước, thím Lâm chưa tỉnh, sau đó, cô về U Lan Uyễn đi ngủ.   Tuy hôm nay cô thắng một trận, nhưng trong lòng không hề vui vẻ, vì cô mất rất nhiều, rất nhiều yêu thương.   Trong lòng Lê Hương rất đau buồn, cô muốn gọi cho Diệp Linh nhưng lại lo cô ấy đang ở đoàn phim, mình làm phiền cô ấy nên nằm nhắm mắt trên giường.   Nhưng không ngủ được.   Lúc này, cô đột nhiên nhớ nhung cái ôm ấm áp vững chãi của Mạc Tuân, nếu anh ở đây, nhất định sẽ ôm cô vào lòng, cô gối lên cánh tay cường tráng của anh, nghe nhịp đập trái tim anh, giống như một con thuyền nhỏ được về cảng.   Đúng là cái ôm của anh có thể thành bến đỗ cho tất cả phụ nữ trên đời.   Khoan, cô nghĩ gì vậy?   Lê Hương nhanh chóng ném khuôn mặt tuấn tú kia ra khỏi đầu, anh chính là tên cặn bã, không chừng bây giờ đang ở công ty bàn bạc tài liệu với giám đốc Hoa kia ấy.   Sao cô đột nhiên nhớ thương cái ôm của anh chứ?   Lê Hương ép mình vào mộng đẹp.   Sáng hôm sau, Lê Hương ra khỏi phòng thì thấy bác Phúc đang chỉ huy người làm dọn dẹp vệ sinh.   “Lau sạch vào, đừng để lại bụi.”   “Nhà bếp chuẩn bị xong điểm tâm chưa, cả nước trái cây nữa.”   Lê Hương xuống lầu: “Bác Phúc, sao hôm nay lại tổng vệ sinh thế, là ngày đặc biệt gì hay có khách quý tới sao?”   Ánh mắt bác Phúc hơi né tránh: “Thiếu… thiếu phu nhân, lúc nãy thiếu gia gọi điện về, bảo lát nữa muốn dẫn một vị khách quý về, bảo chúng tôi chuẩn bị tiếp đón.”   “Khách quý?” Cô Vợ Thay Thế “Vâng, thiếu phu nhân.”   Lê Hương không biết khách quý nào muốn tới, Mạc Tuân không nói trước với cô.   Lúc này, một chiếc siêu xe thương vụ dài dừng trong sân, Mạc Tuân về.   Bác Phúc và hầu gái nhanh chóng ra đón: “Thiếu gia đã về!”   Lê Hương đứng cạnh cửa ngước mắt nhìn.