MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 927: 7

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 927: 7

615 từ · ~4 phút đọc

CHương 927:

Lệ Quân Mặc đứng lặng tại chỗ, đôi mắt Đan Phượng rơi vào ngay chính giữa chiếc xe màu đen kia, ông đã cảm thấy, bên trong có một người, đang quan sát ông.

Xuyên qua lớp cửa số xe thủy tinh, Lệ Quân Mặc dường như cùng người kia không tiếng động đối diện, ông khẽ động đôi môi mỏng: “Nhìn biển số, hình như là người Hoa Tây Châu.”

Hoa Tây Châu? Đáy mắt Mạc Tuân nhanh chóng cuồn cuộn lên gì đó, nhưng cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

Dù sao, người đến chẳng hiền.

Lúc này phía sau truyền đến vài tiếng tiếng bước chân, Dạ lão dẫn theo Lệ Yên Nhiên đi ra.

Cặp mắt đục ngầu của Dạ lão liếc sang Lệ Quân Mặc và Mạc Tuân, cười đắc ý, sau đó lão ta nhanh chóng tiến lên, đi tới chiếc xe màu đen chính giữa kia, đưa tay gõ một cái lên cửa sau Xe.

Dạ lão khom người xuống, nhìn ra được lão hét sức kính nễ với người ở bên trong xe.

Lúc này cửa sau xe được mở, bên trong có một người đi ra.

Lệ Quân Mặc và Mạc Tuân nhìn người kia, là một người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi, dáng người cao lớn, ông ta có một đôi mắt màu lam, cả người nhìn quỷ dị lại tà ác.

“Bồ.” Lúc này bên tai truyền đến tiếng gọi lớn nhiệt tình lại thân mật, chỉ thấy Lệ Yên Nhiên giống như chú chim nhỏ vui sướng chạy tới, nhào vào trong lòng người đàn ông kia.

Mạc Tuân: “…”

Bồ vợ Lệ Quân Mặc: “…”

Thượng Quan Đằng đưa ôm lấy Lệ Yên Nhiên, còn thương yêu xoa xoa đầu cô ta: “Yên Nhiên, con đã lớn như vậy rồi, sau này có bố ở đây, không ai có thể bắt nạt con.”

Lệ Yên Nhiên không hề có một chút xa lạ lạnh nhạt nào, cô ta ôm cánh tay Thượng Quan Đằng làm nũng: “Bó, sao bố lại bỏ Yên Nhiên ở đây lâu như vậy, con nhớ bố muốn chết.”

Mạc Tuân liếc Lệ Quân Mặc đứng bên cạnh: “Bố vợ đại nhân, thì ra đó chính là bố ruột Lệ Yên Nhiên, cũng chính là người đàn ông cắm sừng bố đấy.”

Lệ Quân Mặc không nói gì, vì Thượng Quan Đằng đang ôm Lệ Yên Nhiên lại nhìn về phía ông.

Thượng Quan Đằng nhìn ông, sau đó lộ ra tia nghiền ngẫm mà nguy hiểm mỉm cười.

Lệ Yên Nhiên đã có bố mới rồi, dĩ nhiên không cần phải nịnh bợ Lệ Quân Mặc nữa, cô ta kiêu ngạo rúc vào trong lòng bố mới Thượng Quan Đẳng, sau đó nhìn về phía Mạc Tuân cười nói: “Anh Tuân, em chờ anh gọi đấy nha.”

Thượng Quan Đằng mang theo Lệ Yên Nhiên và Dạ lão lên xe, hàng loạt chiếc xe xa hoa phóng đi.

Nhìn bóng xe ngạo mạn lại phách lối, Mạc Tuân nhướng mày kiếm anh khí: “Bố vợ đại nhân, mấy năm nay bố có lưu lại phong lưu gì ở bên ngoài không vậy? Ban nãy ánh mắt người kia nhìn bố như là nhìn tình địch vậy, như thể bố lén ngủ với vợ người ta ấy.”

Lệ Quân Mặc muốn đá Mạc Tuân một cước, ông thì lưu phong lưu khỉ gì chứ, cả đời ông chỉ mới ngủ với một người phụ nữ, hơn nữa còn chỉ ngủ đúng một lần.

Lúc này bên tai chậm rãi truyền đến một giọng nói thâm trầm mà từ tính: “Quân Mặc, A Đình nói không sai đâu, Thượng Quan Đằng xem cậu là tình địch, bởi vì cậu ngủ với vị hôn thê của người khác.”