MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn KịpChương 959: 9

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 959: 9

482 từ · ~3 phút đọc

Chương 959:

Nói rồi anh chôn đầu vào làn tóc cô, giọng nói khàn khàn thắm vẻ uễ oải nhàn nhạt: “Lê Hương, anh hơi mệt, để anh ngủ một lát thôi.”

Trong lòng ôm cơ thể mềm mại, trong chóp mũi đều là mùi hương thoang thoảng trên suối tóc của người phụ nữ, hai mắt Mạc Tuân nhắm nghiền.

Rất nhanh, anh đã ngủ say.

Lê Hương nghe được tiếng hít thở nhè nhẹ của anh, anh thế mà cứ vậy mà ngủ?

Chẳng lẽ anh định qua đêm ở chỗ cô? Hôm nay là đêm tân hôn của anh và Lệ Yên Nhiên, lẽ nào anh không quay về sao? Lê Hương giật mình.

Trong lúc ngủ mơ người đàn ông rên khẽ một tiếng, chất giọng trầm thấp kia quá mức câu người, anh mơ hồ nỉ non: “Lê Hương ngoan, để anh ôm như vậy một lát thôi.”

Anh đã quá mệt mỏi, hiện tại đã rạng sáng, rất nhanh trời sẽ sáng, anh muốn ngủ một lúc, nhưng anh sợ cô trốn, chỉ ôm cô như vậy mới khiến anh có cảm giác an toàn.

Anh sợ biết bao, vừa mở mắt cô đã không còn đây.

Trái tim Lê Hương đan xen xấu hỗ và phẫn hận, còn có nhàn nhạt ủy khuất cùng bắt lực.

Thân thể mềm mại đều bị anh ấn vào trong lòng, người đàn ông tràn đầy vẻ dương cương, hơi thở mê người phủ xuống, giống như một tắm lưới chằng chịt bao vây cô, như thể cô có làm gì cũng không thoát được.

E rằng không cách nào thoát được, dù đang ngủ anh cũng muốn bá đạo giam cầm cô như vậy.

Hàng mi dài ẩm ướt tách tách rung động, Lê Hương ở trong ngực người đàn ông đỏ ửng viền mắt, cách giam cầm này phải chăng là sự níu kéo không tiếng động lại cố chấp của anh? Chẳng biết từ lúc nào, cô đã thành chấp niệm anh không thể buông.

Thế nhưng, cô vẫn muốn rời đi.

Cô ở đây, cả đời anh đều phải bị Lệ Yên Nhiên quản chế.

Cô ở đây, phải cùng Lệ Yên Nhiên chia sẻ một người đàn ông.

Cuộc đời của cô không nên dừng ở bước đường này.

Cô phải rời đi.

Sáng sớm hôm sau.

Mạc Tuân chậm rãi mở mắt ra, anh đưa tay đi ôm thân thể mềm mại thơm ngát kia, nhưng bên người trống không, Lê Hương đã biến mắt.

Anh lập tức tỉnh ngủ, đôi mắt sâu thẳm đột nhiên mở ra, anh ngồi dậy.

Cô đi đâu rồi? Bên ngoài có vệ sĩ trông chừng, cô không ra ngoài được.

Mạc Tuân mím môi lạnh lẽo, đứng dậy xuống giường, anh dùng bàn tay rõ khớp xương đè xuống miệng vết thương trên ngực trái mình kia của mình, vầng trán túa ra một lớp mồ hôi lạnh, sắc mặt anh tuấn dần dần trở nên trắng bệch.