Bối cảnh: Thành Thiên Lam - Một đêm mưa bão, Vân gia bị diệt môn bởi sự phản bội của nội ứng và sự tham lam của Lâm gia.
Mưa.
Trận mưa này như muốn nhấn chìm cả Thành Thiên Lam vào đáy vực sâu thẳm. Tiếng sấm rền vang trên tầng không như tiếng gào thét của những oan hồn vừa mới lìa đời. Trong không khí, mùi đất ẩm quyện chặt với mùi máu tanh nồng nặc, tạo nên một thứ mùi vị nghẹt thở của tử vong.
Vân Phủ - nơi từng là biểu tượng của sự uy nghiêm, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Ánh lửa lập lòe bị nước mưa dập tắt, chỉ còn lại những cái xác nằm ngổn ngang trên sân đình.
Ở góc sân, dưới chân bức bình phong đã vỡ vụn, một thiếu niên nằm đó. Ngực hắn bị một thanh kiếm đâm xuyên qua, ghim chặt vào nền đá lạnh lẽo. Máu từ vết thương trào ra, hòa tan vào nước mưa, nhuộm đỏ một khoảng sân lớn.
Hắn tên là Vân Triệt.
Trong ký thức của hắn, hình ảnh cuối cùng là nụ cười vặn vẹo của đại trưởng lão Vân Thiên Hải và thanh kiếm lạnh buốt xuyên qua lồng ngực. Nhưng ngay lúc này, sâu trong nhãn cầu đã bắt đầu giãn ra của hắn, một tia sáng màu đỏ sẫm như máu từ cõi hư vô chợt lóe lên.
“Đây là đâu? Ta chưa chết sao?”
Một luồng linh hồn lạnh lẽo, tàn nhẫn từ một sát thủ đỉnh cấp ở thế giới hiện đại đang điên cuồng dung hợp với thân xác này. Những mảnh vỡ ký ức ùa về như thác đổ: Sự phản bội, tiếng khóc than của thân nhân, và cả sự vô năng của một "phế vật" không thể tu luyện.
【 Đinh! Phát hiện linh hồn có sát ý đạt cấp độ Tuyệt Diệt... 】 【 Đang liên kết Hệ Thống Sát Lục Vô Hạn... 1%... 50%... 100%! 】 【 Khởi động cơ chế: Sát Lục Hoàn Trả. Ký chủ: Vân Triệt. 】 【 Tình trạng: Sắp chết. Nhiệm vụ bắt buộc: Giết kẻ trước mắt để nghịch chuyển mệnh số! 】
Vân Triệt đột ngột mở mắt. Đôi mắt hắn không có lấy một tia yếu đuối của thiếu niên 16 tuổi, mà chỉ có sự lạnh lẽo thấu xương của một kẻ đã bước ra từ vũng máu.
"Hửm? Tên phế vật này mạng lớn thật, bị đâm xuyên tâm mà vẫn chưa tắt thở?"
Một giọng nói giễu cợt vang lên. Đó là Lâm Hổ, tên đội trưởng hộ vệ của Lâm gia, kẻ vừa trực tiếp tham gia cuộc thảm sát này. Hắn bước lại gần, đôi ủng da dẫm lên vũng máu, tay cầm ngang một thanh đại đao rỉ máu.
Lâm Hổ là tu sĩ Luyện Khí tầng 5. Đối với Vân Triệt - một kẻ không có chút tu vi nào, hắn chẳng khác gì một ngọn núi không thể lay chuyển.
"Để ta tiễn ngươi đi một đoạn, cho giống với lũ chó nhà ngươi!" Lâm Hổ cười gằn, giơ cao đại đao, khí kình của tu sĩ Luyện Khí khiến nước mưa xung quanh bị hất văng ra ngoài.
Vân Triệt nhìn lưỡi đao đang hạ xuống, trong lòng không một chút sợ hãi. Kiếp trước, hắn là "Vô Diện Sát Thủ", kẻ có thể dùng một sợi dây đàn để siết cổ một nguyên thủ quốc gia giữa vòng vây vệ binh. Trong mắt hắn, động tác của Lâm Hổ quá chậm, đầy rẫy sơ hở.
"Chết đi!"
Ngay khoảnh khắc lưỡi đao chỉ còn cách đỉnh đầu ba tấc, Vân Triệt hành động.
Hắn không lùi mà tiến, bỏ mặc thanh kiếm đang ghim trong ngực mình. Một tiếng xoẹt rợn người vang lên, Vân Triệt dùng chính cơ thể mình làm điểm tựa, trượt mạnh về phía trước. Bàn tay gầy guộc của hắn vồ lấy một mảnh vỡ của bức bình phong sắc lẹm bên cạnh.
Phập!
Mảnh đá nhọn hoắt đâm thẳng vào khe hở dưới giáp cổ của Lâm Hổ.
Mắt Lâm Hổ trợn ngược, đại đao khựng lại giữa không trung. Hắn không thể tin nổi, một phế vật sắp chết lại có thể ra tay nhanh và chuẩn xác đến thế.
Vân Triệt không dừng lại, hắn nghiến răng, xoay mạnh mảnh đá, cắt đứt cuống họng đối phương. Máu nóng bắn tia ra, nhuộm đỏ cả khuôn mặt tái nhợt của hắn.
【 Đinh! Giết địch vượt 5 tiểu cảnh giới! Kích hoạt bạo kích x2 Hoàn trả! 】 【 Chúc mừng ký chủ nhận được: 10 năm tu vi Luyện Khí! 】 【 Tước đoạt công pháp: Hổ Khiếu Đao Pháp (Hoàng cấp sơ giai)! 】
Oanh!
Một luồng linh khí cuồng bạo như hỏa núi phun trào từ hư không rót thẳng vào đỉnh đầu Vân Triệt. Luyện Khí tầng 1... Luyện Khí tầng 2... Luyện Khí tầng 3!
Vết thương xuyên tâm của hắn dưới sự tưới nhuần của linh khí điên cuồng khép lại. Xương cốt kêu răng rắc, kinh mạch vốn héo úa giờ đây dãn nở, tràn đầy sức sống.
Vân Triệt đứng dậy từ vũng máu, bàn tay hắn nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm đang cắm trong ngực mình, chậm rãi rút ra. Tiếng kim loại cọ xát vào xương thịt nghe ghê người, nhưng nét mặt hắn không hề biến sắc.
Hắn nhìn xác chết của Lâm Hổ đang co giật dưới đất, thanh âm lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục truyền đến:
"Mới chỉ là bắt đầu thôi. Nợ máu của Vân gia, ta sẽ dùng toàn bộ tu tiên giới này để trả!"
Bóng dáng thiếu niên cô độc đứng dưới mưa, trên tay là thanh kiếm rỉ máu, sau lưng là hệ thống sát lục đang âm thầm vận chuyển. Một vị Tu La chân chính, vào đêm nay, chính thức tỉnh giấc.