Đêm nay, trăng trên đỉnh Thanh Vân bị che khuất bởi những tầng mây đen kịt, không khí oi bức đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở. Tại đỉnh núi phía Tây, nơi tọa lạc của Mạc Phủ, sự tĩnh lặng thường ngày bị thay thế bởi một luồng áp lực vô hình, nặng nề như ngọn núi đè nặng lên tâm trí.
Trong mật thất của phủ đệ, Mạc Thiên Hành đang ngồi xếp bằng trên một huyết trận. Gã là trưởng lão ngoại môn, tu vi Kim Đan tầng 2, nhưng gương mặt lúc này lại vặn vẹo, làn da xám xịt như xác chết. Gã đang ở thời khắc mấu chốt để đột phá Kim Đan tầng 3, xung quanh gã là hàng chục bình ngọc chứa tinh huyết đệ tử vừa được thu hoạch.
"Lý Phàm đâu? Sao giờ này còn chưa mang Huyết Linh Chi tới?" Mạc Thiên Hành mở mắt, đôi đồng tử vẩn đục hiện lên vẻ nôn nóng.
"Hắn sẽ không tới nữa đâu."
Một giọng nói trầm thấp, mang theo sự lạnh lẽo tột độ vang lên ngay trong mật thất.
Mạc Thiên Hành giật mình, toàn thân lông tơ dựng đứng. Gã là cường giả Kim Đan, thần thức có thể bao phủ bán kính nghìn mét, vậy mà có kẻ đã vào tận đây gã mới phát hiện ra.
"Kẻ nào?!"
Mạc Thiên Hành phất tay, một luồng hỏa diễm màu xanh biếc bùng lên, soi sáng góc tối của mật thất. Ở đó, một thiếu niên mặc tạp dịch y phục rách rưới đang đứng tựa lưng vào vách đá, tay cầm một chiếc đầu người rướm máu — đó chính là Lý Phàm.
"Vân... Vân Triệt?!" Mạc Thiên Hành nhận ra gương mặt trên lệnh truy nã. Gã sững sờ, sau đó cười lên điên cuồng: "Ha ha ha! Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại đâm vào! Ta đang lo tinh huyết đệ tử bình thường không đủ phẩm cấp, không ngờ ngươi lại mang 'Tu La Ấn' tới dâng tận miệng!"
Vân Triệt ném cái đầu của Lý Phàm xuống đất, thanh kiếm rỉ máu trong tay hắn bắt đầu rung lên, phát ra tiếng rền rĩ hưng phấn.
"Lão già, tinh huyết của ngươi... ta cũng đang rất cần."
"Xấc xược! Kim Đan dưới thảy đều là sâu kiến, chết cho ta!"
Mạc Thiên Hành vung tay, một đạo sấm sét màu xanh từ lòng bàn tay gã phóng ra, mang theo uy áp của Kim Đan kỳ, trực tiếp xé toác không khí nhắm thẳng vào ngực Vân Triệt.
Vân Triệt không tránh né, hắn hít một hơi thật sâu, chân nguyên Trúc Cơ tầng 8 bùng nổ toàn diện.
"Tu La Lĩnh Vực — Khai!"
Một làn sương mù màu huyết dụ từ chân Vân Triệt lan tỏa, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ mật thất. Trong lĩnh vực này, mọi luồng linh khí của Mạc Thiên Hành dường như bị một lực lượng tà ác thôn phệ, đạo sấm sét xanh biếc khi chạm vào màn sương liền trở nên yếu ớt rồi tan biến.
"Lĩnh vực?! Ngươi mới chỉ là Trúc Cơ, làm sao có thể có lĩnh vực?!" Mạc Thiên Hành kinh hoàng hét lên.
Vân Triệt không trả lời bằng lời nói, hắn trả lời bằng kiếm. Thân ảnh hắn nhòa đi, dưới sự hỗ trợ của Lâm Thần Bộ và lĩnh vực gia trì, tốc độ của hắn đã vượt xa giới hạn của Trúc Cơ.
Keng!
Mạc Thiên Hành vội vàng triệu hồi một thanh hộ thân đoản đao để ngăn cản. Hai luồng sức mạnh va chạm, tạo ra một cơn lốc chấn động khiến cả mật thất sụp đổ. Đất đá rơi xuống nhưng đều bị sát khí của Vân Triệt hất văng.
"Huyết Ma Trảo!" Mạc Thiên Hành gầm lên, bàn tay gã hóa thành một cái vuốt quỷ khổng lồ, mang theo mùi máu tanh nồng nặc chộp lấy đầu Vân Triệt.
Vân Triệt lạnh lùng nhìn cái vuốt đang hạ xuống, hắn không lùi mà tiến, dùng chính bả vai cứng như sắt thép của mình hứng trọn đòn tấn công.
Phập!
Móng vuốt của Mạc Thiên Hành găm sâu vào vai Vân Triệt, nhưng gã không thấy niềm vui, mà chỉ thấy sự sợ hãi tột độ. Vân Triệt dường như không cảm thấy đau đớn, hắn dùng tay trái khóa chặt lấy cánh tay của Mạc Thiên Hành, tay phải cầm kiếm đâm thẳng vào đan điền của gã.
"Ngươi... ngươi là kẻ điên!" Mạc Thiên Hành gào thét, muốn thối lui nhưng đã muộn.
"Sát lục... vốn là sự điên cuồng."
Thanh kiếm xuyên thủng đan điền của Mạc Thiên Hành. Vân Triệt xoay mạnh lưỡi kiếm, trực tiếp móc ra một viên tròn lóng lánh ánh vàng — đó chính là Kim Đan.
【 Đinh! Giết địch vượt đại cảnh giới (Trúc Cơ vs Kim Đan)! 】 【 Kích hoạt bạo kích x10 Hoàn trả đặc biệt! 】 【 Chúc mừng ký chủ nhận được: 500 năm tu vi Kim Đan! 】 【 Tước đoạt: Thần thông 'Huyết Diễm Thiên Hạ' (Địa cấp trung giai)! 】
Oanh!
Một luồng năng lượng kinh thiên động địa, tinh khiết gấp trăm lần chân nguyên Trúc Cơ, như một con nộ long điên cuồng rót vào cơ thể Vân Triệt.
Trúc Cơ tầng 9... Trúc Cơ đỉnh phong... Đột phá! Kim Đan tầng 1!
Bầu trời phía trên Thanh Vân Tông đột ngột xuất hiện một đám mây đen hình xoáy nước đỏ sẫm, lôi điện cuộn trào. Đây là dị tượng khi một vị Tu La chân chính kết đan.
Vân Triệt đứng trên đống đổ nát của Mạc Phủ, toàn thân tắm trong máu của trưởng lão. Khí thế của hắn lúc này đã hoàn toàn lột xác, lạnh lẽo, cao ngạo và mang theo uy nghiêm của kẻ thống trị.
Tiếng chuông báo động của toàn bộ Thanh Vân Tông vang lên dồn dập. Hàng ngàn đệ tử và trưởng lão nội môn đang điên cuồng lao về phía Tây Đỉnh.
Vân Triệt nhìn viên Kim Đan trong tay đã bị bóp nát thành năng lượng, rồi nhìn về phía cung điện chính của tông môn nơi Kim Đan đỉnh phong và các Nguyên Anh lão quái đang tọa trấn.
"Thanh Vân Tông, tiệc mừng... bây giờ mới bắt đầu."
Hắn vung kiếm, một đường kiếm khí đỏ thẫm dài trăm trượng chém đôi phủ đệ của trưởng lão, để lại một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất. Vân Triệt không chạy, hắn đứng đó, chờ đợi cả tông môn đến để trở thành "tài nguyên" cho hắn bước lên cảnh giới tiếp theo.