MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Sát LộChương 4: PHÁ VỠ GÔNG XIỀNG, NGHỊCH MỆNH TRÚC CƠ

Nghịch Thiên Sát Lộ

Chương 4: PHÁ VỠ GÔNG XIỀNG, NGHỊCH MỆNH TRÚC CƠ

1,127 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa bão đã ngớt, nhưng hơi lạnh của đêm tối vẫn bao trùm lên rặng núi Thiên Lam như một tấm màn lụa xám xịt. Tại một hang động hẻo lánh phía sau vách đá dựng đứng, không khí đột ngột trở nên vặn vẹo, từng luồng sát khí đỏ thẫm như thực thể cuộn xoáy quanh một bóng người đang ngồi xếp bằng.

Vân Triệt đang ở vào thời khắc sinh tử.

Trong cơ thể hắn, hai luồng sức mạnh đang điên cuồng xung đột. Một bên là linh khí hỗn loạn, tạp chất đầy rẫy từ việc đồ sát hàng loạt kẻ yếu; một bên là dược lực lạnh thấu xương của viên Băng Tâm Đan vừa nuốt xuống.

"A...!!!"

Vân Triệt nghiến răng, mồ hôi hòa cùng máu rỉ ra từ lỗ chân lông. Cảm giác này giống như có hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm tủy xương, lại giống như có một tảng băng nghìn năm muốn đóng băng linh hồn hắn.

【 Đinh! Cảnh báo: Ký chủ đang cưỡng ép xung kích đại cảnh giới. 】 【 Tỷ lệ thành công: 30%. Nếu thất bại, kinh mạch đứt đoạn, linh hồn vĩnh viễn tiêu biến. 】 【 Gợi ý: Sử dụng 1000 điểm Sát Ý tích lũy để kích hoạt 'Tu La Hộ Thể', tăng tỷ lệ thành công lên 90%! 】

"Kích hoạt!" Vân Triệt gầm lên trong tâm trí.

Oanh!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong đan điền. Luồng sát khí đỏ thẫm đột ngột co rút lại, hóa thành một tầng màng mỏng bao bọc lấy kinh mạch của hắn. Dưới sự bảo vệ của hệ thống, luồng linh khí bạo ngược bắt đầu bị nén lại, từ dạng khí hóa thành một giọt chất lỏng màu tím sậm.

Đó là Chân Nguyên. Dấu hiệu của Trúc Cơ.

Giọt thứ nhất... giọt thứ mười... rồi trăm giọt.

Kinh mạch của Vân Triệt dưới sự tàn phá rồi lại chữa lành của hệ thống đã trở nên dẻo dai và rộng lớn hơn gấp bội so với tu sĩ bình thường. Nếu Trúc Cơ của người khác là xây một ngôi nhà gạch, thì Trúc Cơ của Vân Triệt chính là đúc một tòa thành trì bằng thép nguội.

Đúng lúc này, từ phía ngoài hang động truyền đến một tiếng sột soạt nhỏ.

Một bóng người thanh mảnh, khoác trên mình bộ y phục màu trắng nhạt đơn giản nhưng không che giấu được khí chất thoát tục, đang chậm rãi tiến vào. Nàng mang theo một giỏ thuốc trên tay, khuôn mặt thanh tú mang theo nét kinh ngạc khi nhìn thấy cảnh tượng trong hang.

Nàng là Tô Thanh Vũ, một y sư ẩn cư tại ngọn núi này để tìm kiếm linh dược chữa bệnh cho dân làng, cũng là người mang trong mình một bí mật về huyết mạch mà chính nàng cũng chưa hề hay biết.

"Kẻ nào lại dám ở đây..."

Lời chưa dứt, nàng đã bị một luồng uy áp đáng sợ hất văng lùi lại vài bước. Ánh mắt nàng chạm phải đôi đồng tử đỏ rực của Vân Triệt. Đó không phải mắt người, mà là mắt của một con dã thú đang khát máu.

"Đừng... lại gần đây..." Vân Triệt gằn giọng, thanh âm run rẩy vì đau đớn.

Sát ý trong hắn đang bộc phát dữ dội. Đây là tác dụng phụ của việc thăng cấp bằng sát lục — "Sát Lục Chi Tâm" đang muốn chiếm lấy lý trí của hắn. Nếu không có vật dẫn để phát tiết hoặc tịnh hóa, hắn sẽ hóa thành một con quái vật chỉ biết giết chóc.

Tô Thanh Vũ dù sợ hãi, nhưng bản năng của một y sư khiến nàng nhận ra chàng trai trước mắt đang bị tẩu hỏa nhập ma. Nàng cắn môi, từ trong giỏ thuốc lấy ra một nhành Thanh Linh Thảo — loại thảo dược quý hiếm có khả năng trấn tĩnh tâm thần mà nàng vừa hái được.

"Ngươi... ngươi bình tĩnh lại. Ta không có ác ý." Nàng tiến lại gần, bàn tay run rẩy đưa nhành cỏ về phía Vân Triệt.

Ngay khoảnh khắc nàng chạm vào vai hắn, một luồng ánh sáng xanh nhạt từ cơ thể nàng đột ngột phát tán, cùng với hương thơm thanh khiết của dược thảo thấm vào đại não Vân Triệt.

Hệ thống trong đầu hắn đột nhiên vang lên một âm thanh khác lạ:

【 Đinh! Phát hiện 'Thiên Hương Tịnh Hóa Thể' cực phẩm! 】 【 Sát ý đang được trung hòa... Quá trình Trúc Cơ hoàn tất! 】

Oanh!

Một luồng khí thế kinh thiên động địa bộc phát từ người Vân Triệt, chấn động cả sơn động khiến đất đá rơi lả tả.

Trúc Cơ tầng 1! Trúc Cơ tầng 2 (Đột phá liên cấp do tích lũy sát ý khổng lồ)!

Vân Triệt thở hắt ra một hơi dài, luồng khí đỏ sậm dần lặn vào trong da thịt. Hắn mở mắt, sự điên cuồng đã biến mất, thay vào đó là sự thâm trầm và sắc lạnh như một thanh bảo kiếm vừa ra lò.

Hắn nhìn thiếu nữ trước mặt, người đang sợ hãi ngã ngồi dưới đất.

"Ngươi là ai?" Vân Triệt lạnh lùng hỏi, nhưng trong thâm tâm hắn lại cảm thấy một sự rung động kỳ lạ. Luồng khí tức từ nàng chính là thứ hắn cần để duy trì sự tỉnh táo trên con đường Tu La này.

Tô Thanh Vũ lắp bắp: "Ta... ta chỉ là một y sư hái thuốc. Ngươi... ngươi vừa rồi thật đáng sợ."

Vân Triệt đứng dậy, mỗi cử động của hắn giờ đây đều mang theo uy lực nặng nề của Trúc Cơ kỳ. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, cảm nhận sức mạnh chân nguyên cuồn cuộn như đại dương. So với Luyện Khí đỉnh phong, sức mạnh hiện tại ít nhất đã tăng gấp mười lần.

"Lâm gia... Lâm Thiên Hải..."

Vân Triệt lẩm bẩm cái tên đó. Với tu vi hiện tại, hắn không cần phải ám sát nữa. Hắn có thể đường hoàng bước vào Lâm Phủ và gặt hái đầu người.

Hắn nhìn sang Tô Thanh Vũ, rồi lấy ra một viên linh dược trung phẩm từ nhẫn trữ vật ném cho nàng.

"Viên thuốc này coi như trả ơn cứu mạng vừa rồi. Rời khỏi đây ngay lập tức, Thành Thiên Lam sắp trở thành một lò mổ rồi."

Nói xong, Vân Triệt không đợi nàng trả lời, thân hình hóa thành một luồng hắc quang, biến mất giữa màn đêm mù sương.

Tô Thanh Vũ cầm viên linh dược trong tay, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng thiếu niên. Nàng không biết rằng, cuộc gặp gỡ này chính là khởi đầu cho một mối nhân duyên đầy máu và nước mắt kéo dài suốt nghìn năm sau đó.