Thành phố S vào mùa đông thường kèm theo những cơn mưa phùn lạnh lẽo, nhưng đối với Lục Cận Ngôn, thế giới này từ lâu đã chẳng còn khái niệm mùa.
Trong căn penthouse rộng hàng trăm mét vuông nằm trên tầng cao nhất của tòa tháp tài chính, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ nhảy từng nhịp khô khốc. Lục Cận Ngôn đứng trước cửa sổ sát đất, tay cầm một ly rượu vang đỏ thẫm. Anh nhấp một ngụm, nhưng chân mày thanh tú khẽ nhíu lại.
Vị chát và chua lan tỏa trên đầu lưỡi, nhưng tuyệt nhiên không có hương thơm nồng nàn của nho lên men, không có mùi gỗ sồi lâu năm mà lẽ ra một chai rượu hàng chục ngàn đô phải có. Với anh, nó chỉ là một thứ chất lỏng vô vị.
Hai năm trước, một vụ nổ trong phòng thí nghiệm đã cướp đi thứ quý giá nhất của "Phù thủy mùi hương" – khứu giác nhạy bén đến mức cực đoan. Kể từ đó, cuộc sống của Lục Cận Ngôn giống như một bộ phim trắng đen, thiếu đi những mảng màu sống động nhất.
Anh chậm rãi bước đến kệ trưng bày nước hoa ở giữa phòng. Hàng trăm lọ thủy tinh tinh xảo, những tuyệt phẩm mà anh từng tạo ra, giờ đây chỉ là những vật trang trí vô hồn. Anh cầm một lọ nước hoa mang tên "The End" lên, xịt một tia mạnh vào cổ tay.
Không có gì cả.
Chẳng có mùi hương nồng cháy của xạ hương, cũng chẳng có vị thanh khiết của cam bergamot.
Lục Cận Ngôn nhìn chằm chằm vào cổ tay mình, đôi mắt sâu hoắm hiện lên vẻ mệt mỏi xen lẫn bạo ngược. Anh siết chặt lọ thủy tinh trong tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trắng nhợt.
"Vẫn không ngửi thấy sao, thưa Lục tổng?" – Trợ lý Lâm đứng cách đó một khoảng an toàn, thận trọng lên tiếng.
Lục Cận Ngôn không đáp, anh thẳng tay ném lọ nước hoa vào góc tường. Tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên chói tai, chất lỏng đắt đỏ bắn tung tóe, tỏa ra một mùi hương mạnh mẽ đến mức khiến người thường phải choáng váng. Nhưng trong mũi Lục Cận Ngôn, chỉ là một sự trống rỗng đến tột cùng.
"Tối nay có buổi tiệc kỷ niệm của tập đoàn Diệp thị. Ngài đã từ chối ba lần, lần này..."
"Chuẩn bị xe." – Anh ngắt lời, giọng nói trầm thấp, khàn đặc như tiếng kim loại cọ sát.
Anh ghét những buổi tiệc. Anh ghét mùi phấn son rẻ tiền hòa lẫn với mùi mồ hôi và nước hoa hỗn tạp của đám người thượng lưu giả tạo. Chúng khiến anh cảm thấy mình là một kẻ khuyết tật bị ném vào giữa một khu vườn đầy hoa nhưng lại bị bịt mắt và bịt mũi.
Nhưng đêm nay, sự trống rỗng trong lồng ngực thôi thúc anh phải rời khỏi căn phòng ngột ngạt này. Anh cần một thứ gì đó, một sự kích thích nào đó để chứng minh rằng mình vẫn còn đang sống, chứ không phải một cái xác không hồn giữa thế giới vô vị này.
Lục Cận Ngôn khoác lên mình chiếc áo măng tô đen tuyền, che đi sự gầy gò nhưng rắn chắc của cơ thể. Anh đeo lên chiếc khẩu trang đen, che khuất nửa khuôn mặt đẹp như tạc tượng, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, sắc lẹm.
Anh không biết rằng, tại buổi tiệc phù hoa kia, một "liều thuốc" định mệnh đang chờ đợi để đánh thức bản năng thú tính đã ngủ yên suốt hai năm trong cơ thể anh.