MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgược Tàn Vợ Yêu: Tổng Tài Xin Đừng Hối HậnChương 286: 6

Ngược Tàn Vợ Yêu: Tổng Tài Xin Đừng Hối Hận

Chương 286: 6

485 từ · ~3 phút đọc

Chương 286

Anh đột nhiên đứng dậy khỏi ghế, vòng sang phía đối diện, cầm lấy bát cơm thím Trương đã chuẩn bị cho Lương Tiểu Ý.

Ánh quét mắt nhìn bàn ăn rồi cẩm đũa lên, nhanh chóng gắp thêm mấy món ăn nữa, sau đó đi lên lầu hai.

Nhưng bát cơm đặt trên bàn ăn của anh mới vơi đi một nửa.

Tô Lương Mặc đứng ngoài cửa phòng của Lương Tiểu Ý, ánh mắt anh cực kỳ phức tạp.

Sau cùng anh vẫn duỗi tay đẩy khẽ cảnh cửa trước mặt ra.

Căn phòng phía sau cánh cửa vô cùng yên tĩnh.

Anh bước vào trong dừng lại trước đầu giường cô, rồi im lặng ngắm nhìn cô một lúc. Cô đã ngủ rồi nhưng vẫn quay lưng về phía anh, dáng ngủ giống như một đứa trẻ quấn chặt lấy chăn.

Tô Lương Mặc trầm mặc đứng trước đầu giường cô, anh đứng lâu đến nỗi thức ăn trong tay đều đã nguội lạnh hết. Lúc này anh mới đặt thức ăn xuống đầu giường, vòng sang phía bên kia giường, khuôn mặt cô hầu như vùi kín vào trong chăn.

Anh duỗi tay định kéo chăn ra giúp cô, nhưng tay lại chạm phải một mảng chăn ẩm ướt.

Đầu ngón tay Tô Lương Mặc đau đớn giống như bị phỏng, anh vội vàng rụt tay lại. Nhưng sự ẩm ướt nơi đầu ngón tay giống như xuyên qua làn da anh, thấm sau vào da thịt, mạch máu. Trong nháy mắt cảm giác đau đớn bỏng cháy vô hình ấy đã dọc theo đầu ngón tay đã lan đến trái tim anh.

Anh nhìn chăm chú vào cô, ánh mắt sâu thăm thẳm không lộ ra bất cứ cảm xúc nào.

Đôi mắt ấy hơi nhấp nháy, Tô Lương Mặc giống như bóng ma, im lặng rời khỏi gian phòng ngủ này.

Bước ra khỏi cửa, anh không dừng bước, lập tức đi thẳng xuống lầu, quơ lấy thìa khóa xe nơi lối vào. Tô Lương Mặc chạy nhanh ra khỏi cửa nhà, ngồi vào trong xe, kéo phanh, giẫm ga, động tác liền mạch lưu loát.

Chiếc xe Maserati phóng nhanh như bay trên đường cao tốc.

Trong đêm tối, ánh mắt anh càng lúc càng thêm sắc bén.

Nó giống như một lưỡi kiếm sắc, dính chặt lấy kính chắn gió trước mặt.

Con xe điên với tốc độ giống như không muốn sống này cuối cùng cũng chịu dừng lại sau cú ngoặt gấp.

Giữa đêm khuya yên tĩnh, bên ngoài cửa lớn của “Hứa Viên” vang lên một tiếng động “két” đầy chói tai, chiếc xe Maserati cũng theo tiếng động đó dừng lại một cạc vững vàng.

“Cộp cộp cộp!” Tô Lương Mặc vội vàng xuống xe, sải bước lớn đi về phía cửa lớn của “Hứa Viên”, anh vứt bỏ sự lễ độ đã được bồi dưỡng hơn hai mươi năm của mình, nhấc tay gõ mạnh lên cửa.

“Rầm rầm rầm!”