MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgược Tàn Vợ Yêu: Tổng Tài Xin Đừng Hối HậnChương 702: 2

Ngược Tàn Vợ Yêu: Tổng Tài Xin Đừng Hối Hận

Chương 702: 2

439 từ · ~3 phút đọc

Chương 702

Diện tích bên trong thang máy không quá 40m2, bầu không khí dường như có phần mờ ám.

Lương Tiểu Ý vô thức đứng dịch sang bên cạnh hai bước, anh cũng không động đậy, để mặc cô trốn tránh mình, chỉ có đôi mắt đang mỉm cười của anh là vẫn âm thầm dõi theo từng hành động của cô… Tại sao trước đây anh không nhận ra, mỗi một hành động của cô đều đáng yêu như vậy chứ?

Năm năm trước, mắt anh đúng là bị mù rồi.

Trong lòng anh tự khinh bỉ mình.

Lương Tiểu Ý tiếp tục đứng tránh sang một bên… Ừm, cho đến khi cô chạm vào tường thang máy mới dừng lại. Như thế này… chắc không sao rồi nhỉ. Trong lòng cô thầm nghĩ.

Anh hơi nhếch mày…

“Trốn, tiếp tục trốn đi chứ?” Bỗng nhiên anh tiến lại gần cô, khoảng cách Lương Tiểu Ý trốn không quá hai mét, anh chỉ cần bước một bước là có thể đến bên cạnh cô.

Cảm giác áp bức bỗng nhiên ập đến, lại cộng thêm chiều cao khiêm tốn khiến cô càng có cảm giác bi phẫn khó nói nên lời!

“Chân ngắn, em trốn đi, tiếp tục trốn đi!” Bỗng nhiên gương mặt đẹp trai của anh xuất hiện ngay trước mắt cô, khóe môi mỏng của anh đang nhếch lên nụ cười trêu đùa.

Chỉ một câu nói của anh đã đâm thẳng vào nỗi đau của Lương Tiếu Ý, cô càng thêm tức giận: “Tôi chân ngắn đấy, anh đã bao giờ thấy tôi tự hào chưa? Tôi đã từng tự hào chưa?” Cô chân ngải của cô sao?

“Giận rồi à?” Anh hỏi.

Đôi mắt to tròn của Lương Tiểu Ý xẹt qua một tia chân thành: “Không có!” Cô không thèm giận, nhưng…

Ánh mắt cô sáng lấp lánh, cô giơ chiếc chân ngắn của mình lên, đá thẳng về phía hạ bộ của anh, một đá trúng đích ngay lập tức.

Lương Tiểu Ý cười lộ cả hai chiếc răng nanh: “Đúng là tôi chân ngắn, nhưng tôi vẫn có thể khiến anh đau đớn!”

“AF anh mở trừng mắt, kêu nhẹ một tiếng, anh không thể ngờ được là, cô gái dịu dàng, lương thiện của mình lại đối xử với mình độc ác như thế này…

“Lương Tiểu Ý!” Đại ma vương nổi giận rồi!

Đại ma vương nổi giận rồi!

Dáng người cao lớn của Tô Lương Mặc đè xuống, ép cô gái vừa nãy còn vô cùng kiêu ngạo vào góc tường.

Lương Tiểu Ý bị anh ép vào góc tường, bấy giờ cô mới bàng hoàng nhận ra mình vừa làm một chuyện ngu ngốc.