MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)Chương 5335: "Đừng quá kiêu ngạo!"

Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)

Chương 5335: "Đừng quá kiêu ngạo!"

453 từ · ~3 phút đọc

“Ở đây tôi có mười người, anh có thể dùng một nghìn người. Chỉ cần một nghìn người của anh có thể hạ gục mười người của tôi, tôi sẽ xin lỗi anh và thừa nhận người của liên minh Thanh Huyền cũng không phải là rác rưởi vô dụng! Anh thấy thế nào? "

Một nghìn người đánh mười người.

Đúng là chuyện xưa nay chưa từng thấy.

"Chơi vậy thì lom dom quá".

Advertisement

Lâm Chính suy nghĩ một chút rồi nói: "Thực ra sự công nhận của cô cũng chẳng có ý nghĩa gì với chúng tôi. Hay là chúng ta thực tế hơn, đánh cược một ván đi".

"Thực tế sao? Anh muốn gì?"

"Tôi thấy rằng tất cả các người đều có loại trang bị giống như cô Lý và đoàn người của cô ấy. Thế này thì sao, nếu người của tôi có thể đánh bại người của cô thì tất cả trang bị của các cô sẽ thuộc về liên minh Thanh Huyền chúng tôi. Cô thấy thế nào?"

"Không được!"

Advertisement

Kiều Bất Dịch gần như ngay lập tức quát lên, vẻ mặt nghiêm trang nói: "Lâm thần y, chúng tôi đến đây chỉ để tìm lại những trang bị mà Lý Uyển Dung đại nhân làm mất. Làm sao cậu có thể mưu đồ đòi cướp trang bị của chúng tôi được?"

"Tôi sẽ phái mười người đánh với mười người của các ông!"

Lâm Chính lập tức nói.

"Vậy cũng không được!"

Kiều Bất Dịch từ chối.

"Kiều phó tướng quân!"

Thu Tẩm Nhiễm lúc này đã hết kiên nhẫn, lập tức quát lên.

"Kiều phó tướng, anh ta đã nói chỉ phái mười người đánh với chúng ta. Nếu không đánh, thể diện của chúng ta biết giấu đi đâu?"

"Không sai, bọn chúng dám cử mười người đánh với chúng ta, rõ ràng là coi thường chúng ta!"

"Làm sao có thể chịu đựng sự sỉ nhục như vậy?"

"Hôm nay chúng ta phải dạy cho bọn chúng một bài học!"

Thu Tẩm Nhiễm chưa kịp nói tiếp thì những người xung quanh đã tức giận hưởng ứng.

"Thế nào? Không dám chơi sao? Không dám chơi thì sao cô dám gọi chúng tôi là lũ chó mèo vô dụng, là phế vật đây? Nếu chúng tôi là rác rưởi thì các người không phải còn thua rác rưởi sao?"

Lâm Chính nhẹ nhàng mỉm cười.

"Anh..."

"Đừng quá kiêu ngạo!"

"Kiều phó tướng quân..."

Thu Tẩm Nhiễm lạnh lùng nói, sau đó nhìn chằm chằm Lâm Chính, quát: "Nào, anh nói đấy nhé, mười chọi mười, để tôi xem đám heo chó các người có biết làm xiếc hay không!"