Người đứng trước cửa là Bà Gong Sukja (quản gia cũ), trông tiều tụy, quần áo ướt sũng. Bà van xin được vào nhà.
"Han Seulgi, làm ơn! Cho tôi vào. Tôi không muốn lấy lại công việc! Tôi chỉ cần... một chút thôi!" Bà Gong khóc lóc, nước mắt hòa với nước mưa.
Choi Eunmi (Han Seulgi) cố gắng đóng sầm cửa, nhưng Bà Gong dùng hết sức để đẩy vào. Sự tuyệt vọng trong ánh mắt Bà Gong khủng khiếp hơn bất kỳ con Quỷ nào.
Bà Gong cuối cùng cũng bật khóc nức nở, tiết lộ sự thật: "Chồng tôi! Ông Park Chulsoo! Anh ấy đang ở trong căn hầm! Anh ấy đã trốn ở đó suốt bốn năm để tránh chủ nợ. Anh ấy đang ốm nặng! Tôi cần vào đó để đưa thuốc cho anh ấy!"
Gia đình Bae hoàn toàn sững sờ. Mọi lý thuyết về "bóng người" hay "kẻ đột nhập" đều sụp đổ. Họ nhận ra họ không phải là kẻ ký sinh duy nhất. Họ chỉ là kẻ ký sinh mới, lật đổ kẻ ký sinh cũ và dai dẳng hơn.