MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười thầy của tuổi thơChương 1: Người thầy của tuổi thơ

Người thầy của tuổi thơ

Chương 1: Người thầy của tuổi thơ

462 từ

Hồi mười một tuổi, tôi vẫn gầy và ẻo lả như một cọng cỏ mảnh. Một hôm, mẹ mang về cho tôi một con mèo mướp nhỏ, ốm yếu.

Con mèo vốn không thích lũ chuột và gián, lại cũng chẳng ưa gì mấy chú thằn lằn đuôi dài lúc nào cũng chắt lưỡi tiếc rẻ một điều gì đấy. Nó hay nằm lim dim ngoài sân để sưởi nắng và cũng để rình bắt lũ thằn lằn luôn thập thò trên bức tường cạnh nhà bếp. Lần đầu tiên, khi phóng đôi chân ốm yếu đê vượt qua một độ cao quá sức, nơi con thằn lằn trắng, mập mạp đang nghiêng đầu ngó nó, con mèo trượt ngã một cú nặng, phải nằm thở dốc.

Tôi thương nó quá, vội chạy đến ôm nó vào lòng. Không ngờ… nó vùng khỏi tay tôi, kêu lên một tiếng “meo” giận dỗi rồi phóng mình lên cao một lần nữa, lần nữa. Cứ mỗi lần ngã là một lần nó bật kêu một tiếng “meo” đầy tức giận, rồi lại tiếp tục phóng lên. Lần cuối cùng, nó phóng lên được đúng độ cao cần đạt, nhưng con thằn lằn đã rút êm sang chỗ khác trước khi vuốt nó chạm tới. Tuy vậy, nó vẫn ngồi trên gờ tường cửa sô thông gió nơi nhà bếp, nhìn xuống tôi và kêu lên những tiếng “meo, meo…” đầy hãnh diện.

Buổi tập thể dục hôm đó, khi thầy giáo bảo tôi đặt chân lên sợi dây thừng nặng và to, thầy gửi theo một ánh mắt nhìn ái ngại. Kết quả tập thử hôm ấy, tôi không leo được quá nửa thước…

Tối ấy, tôi gần như bỏ cơm vì buồn. Thế rồi, tôi ngồi nhớ đến con mèo – con mèo con của tôi, không có ai nâng dắt, nhưng nó đã dũng cảm đối mặt với khó khăn và nhất quyết vươn mình tới đích.

Lần kiểm tra môn Thể dục leo dây sau đó hai tuần, tôi đạt điểm cao. Khi leo, tôi chỉ nhìn ngang. Thế nên, giữa sợi dây với tôi và mức đến không còn thứ khoảng cách thấp cao, lúc nào tôi cũng “đồng hành” với nó… Vậy là mười một tuổi, tôi đã hiểu thế nào là cái đích muốn đến và sự quyết tâm.

Lớn lên, tôi không bao giờ ngồi đếm những thất bại của mình (bởi vì chúng nhiều quá) mà chỉ ngồi nhớ lại bài học thấm thìa và quý giá con mèo nhỏ đã dạy cho tôi.

Nếu một ngày nào đó tôi trở thành một người cha, tôi cũng sẽ tặng cho con tôi một con mèo nhỏ dễ thương, đê làm một “người thầy của tuổi thơ”…