Trong tâm trí điên loạn của Mai, dinh thự lúc này đang rực rỡ ánh đèn lồng đỏ, lụa là giăng khắp các lối đi. Cô thấy mình mặc một bộ đại hỷ phục thêu bằng chỉ vàng, nhưng thực tế, đó chỉ là những dải vải liệm rách nát quấn quanh thân thể héo hon.
Thành đứng đó, uy nghi trong bộ giáp tướng quân rướm máu. Hắn dẫn Mai bước vào gian phòng khách rộng lớn. Nhưng khách mời không phải là những quý tộc hay đại gia Hà thành.
Ngồi quanh những bàn tiệc đầy ắp "mỹ vị" (thực chất là đất đen và xác côn trùng) là linh hồn của tất cả những người đàn ông đã chết vì Mai. Thành, chàng thư sinh với cái cổ gãy gập; gã lái xe với gương mặt nát bấy; Quân với đôi mắt lồi ra vì bị siết cổ; và cả gã công tử họ Trần với làn da tái mét vì bị dọa chết.
Họ không còn gào thét hay oán hận. Dưới quyền năng của Thành, họ bị biến thành những con rối vô hồn, vỗ tay nhịp nhàng theo một điệu nhạc không âm thanh. Mai nhìn họ, cô thấy họ đang mỉm cười chúc phúc. Cô cười đáp lại, một nụ cười méo mó trên gương mặt đã phủ kín hoa đen.
"Nhìn xem Mai... tất cả họ đều đến để chứng kiến chúng ta thuộc về nhau mãi mãi." – Thành thầm thì, giọng hắn như tiếng gió hú qua khe cửa hẹp.
Cơn điên của Mai đạt đến đỉnh điểm khi cô bắt đầu thấy không gian xung quanh mình tan chảy. Những bức tường gỗ lim quý giá biến thành những khối thịt sống phập phồng. Sàn nhà mềm nhũn và ấm nóng như một lưỡi dao vừa rút ra khỏi lồng ngực.
Mai không còn biết mình đang đứng, đang nằm hay đang bay. Cô thấy mình trở lại làng Hạ An, nhưng ngôi làng đang bốc cháy trong một cơn mưa máu. Cô thấy ông cố Đồ Khang đứng giữa đám cháy, chỉ tay vào cô và gào thét những lời sấm truyền mà cô không thể nghe rõ.
Cô hoảng sợ, vơ lấy một chiếc bình pha lê trên bàn để ném về phía ảo ảnh. Nhưng chiếc bình khi chạm vào tay cô bỗng biến thành một trái tim người vẫn còn đập nóng hổi. Mai kinh hãi buông tay, trái tim rơi xuống sàn và biến thành một đóa hoa hồng đen khổng lồ, nuốt chửng lấy đôi chân cô.
"Đừng sợ, Mai. Đó chỉ là sự cũ kỹ của thế gian đang rời bỏ em." – Thành ôm lấy cô từ phía sau, đôi bàn tay hắn giờ đây đã đồng hóa với da thịt cô, khiến cả hai như một khối thống nhất đen đặc.
Thành đưa Mai trở lại chiếc giường cưới – nơi giờ đây đã biến thành một đống xương trắng và hoa héo. Một cuộc giao hoan kỳ quái diễn ra. Mai không còn cảm thấy mình là một cá thể độc lập. Mỗi lần Thành xâm nhập vào cô, cô lại nhìn thấy những mảnh đời của hắn: những trận đánh đẫm máu từ tiền kiếp, nỗi cô đơn hàng thế kỷ dưới nấm mồ lạnh, và sự thù hận kết tinh thành quỷ khí.
Trong cơn cực lạc điên dại, Mai bắt đầu nhìn thấy linh hồn mình thoát ra khỏi xác. Cô thấy cái xác của mình nằm đó, đen đúa, gớm ghiếc với những đóa hoa đen nở bung ra từ đôi mắt và khuôn miệng. Cô thấy Thành đang quấn lấy cái xác ấy như một con trăn khổng lồ.
"Tôi là ai? Tôi là Mai hay tôi là cái xác đó?" – Linh hồn cô gào lên giữa thinh không.
"Em là Thiên Hương. Em là nỗi đau của tôi. Em là vĩnh cửu." – Tiếng của Thành vang dội khắp mọi ngóc ngách của căn nhà.
4. Đỉnh điểm của sự điên loạn: Sự tàn sát ảo giác
Đột nhiên, Mai nhìn thấy những người đàn ông tại bàn tiệc đứng dậy. Họ tiến lại gần giường, mỗi người cầm một con dao bạc. "Mai... trả lại mạng cho chúng tôi!" – Họ đồng thanh gào lên.
Trong cơn loạn trí, Mai vớ lấy một thanh gươm cũ kỹ treo trên tường (thực chất là một thanh gỗ mục) và bắt đầu đâm chém loạn xạ vào không trung. Cô thấy máu bắn tung tóe lên mặt mình, nhưng thực tế, cô đang tự cào cấu vào da thịt mình cho đến khi máu tươi chảy ròng ròng xuống lớp vải liệm.
Cô chạy cuồng loạn khắp dinh thự, đập phá mọi thứ mà cô cho là "kẻ thù". Cô thấy những cảnh sát bên ngoài là những con quỷ đang muốn bắt cô vào địa ngục. Cô đứng trên ban công, cười sằng sặc và tung những cánh hoa hồng đen (thực chất là những mảnh thịt da của chính mình) xuống dưới.
Người dân đứng xa nhìn lên chỉ thấy một bóng đen đang nhảy múa điên cuồng trong ánh lửa mờ ảo của dinh thự, tiếng cười lanh lảnh như tiếng cú mèo trong đêm vắng.
Khi sức tàn lực kiệt, Mai ngã gục xuống ngay giữa sảnh chính. Thành hiện ra, bao phủ lấy cô như một tấm màn đen đặc. Hắn hôn lên đôi mắt đang trợn trừng của cô, hút lấy những giọt nước mắt cuối cùng.
Lúc này, Mai không còn thấy gì nữa. Không còn làng Hạ An, không còn bàn tiệc ma quỷ, không còn cả đau đớn. Cô chỉ thấy một màu đen tuyệt đối. Ý thức của cô chính thức bị nuốt chửng vào trong cốt tủy của Thành.
Mai không còn điên nữa, vì cô không còn là "người" để mà điên. Cô đã trở thành một phần của bóng ma, một ký ức sống trong trái tim quỷ dữ của Thành.
Dinh thự nhà họ Lê bỗng chốc im lìm một cách lạ thường. Những bóng ma khách mời biến mất. Chỉ còn lại hai hình hài quấn chặt lấy nhau trong bóng tối, chờ đợi một chương mới của nghiệp báo sắp bắt đầu.
Kết thúc Phần 2: Mai đã hoàn toàn mất đi nhân tính và lý trí, trở thành một thực thể cộng sinh với Thành. Đỉnh điểm điên loạn đã qua, nhường chỗ cho sự trống rỗng đến rợn người.