MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười tôi yêu, nay đã bạc đầuChương 4

Người tôi yêu, nay đã bạc đầu

Chương 4

2,207 từ · ~12 phút đọc

Cửa hàng trò chơi này rất lớn, được chia thành nhiều khu vực, đa số khách hàng là những người trẻ tuổi. Mặc dù Du Dao chưa hiểu rõ trò chơi của bốn mươi năm sau cho lắm, nhưng dựa vào trực giác nhạy bén, cô lập tức tìm được khu cổ điển. So với khu phổ biến bu kín người, cô thích thử những trò chơi thế này hơn.

Khu cổ điển tương đối vắng vẻ, trước tường thử nghiệm chỉ có hai chàng trai xấp xỉ đôi mươi đang sôi nổi thảo luận về trò chơi trước mặt họ. Trò nào cũng có một bản giới thiệu sơ lược, nếu khách thấy hứng thú thì có thể chơi thử miễn phí mười lăm phút. Sau khi nghe ngóng một hồi, vì sinh lòng hiếu kỳ với trò chơi trong tay hai người, Du Dao tiếp tục đứng nghe, chờ bọn họ nói xong thì xen vào: “Trò này nghe vui thế, tên gì vậy hai bạn?”

Thấy có người hỏi, hai chàng trai quay đầu, trông thấy Du Dao, một trong số đó thuận miệng trả lời: “Hành tinh hoang vu.” Nói xong, cậu ta bỗng trợn mắt, khiếp sợ nhìn Giang Trọng Lâm đứng đằng sau Du Dao, lắp ba lắp bắp: “Thầy… thầy Giang ạ…”

Tiếng cậu khiến người bạn vốn không chú ý tới Giang Trọng Lâm sợ hết hồn, ngoắt lại nhìn anh với vẻ mặt như gặp quỷ, lúng túng gọi thầy Giang.

Chỉ trong chốc lát, hai nam sinh mới nãy còn hào hứng thảo luận về trò chơi tức khắc hóa thành hai chú gà con, đôi tay xoắn xuýt hết cả. Đi mua trò chơi mà gặp phải thầy giáo, cho dù người nọ là Giang Trọng Lâm ôn hòa, không bao giờ mắng mỏ người khác thì họ vẫn cảm thấy bối rối.

Đây là lần đầu tiên Du Dao nghe thấy người khác gọi Giang Trọng Lâm là thầy. Khi cô kết hôn với anh, anh mới sắp sửa học xong thạc sĩ, chuẩn bị học lên tiến sĩ. Khác với cô học trò chểnh mảng như cô, Giang Trọng Lâm đích thị là một học sinh ưu tú. Du Dao chẳng hề ngạc nhiên với việc anh sẽ trở thành thầy giáo.

Thấy hai cậu học trò căng thẳng, Giang Trọng Lâm nở nụ cười hiền hậu, chào hỏi xong thì tự giác di chuyển sang một góc không người gần đó để họ đỡ mất tự nhiên. Anh chắp tay sau lưng, đẩy kính, xem tờ tuyên truyền của một trò khác cạnh đó trong lúc chờ Du Dao chọn trò chơi.

Sau khi Giang Trọng Lâm rời đi, hai cậu nam sinh mới thả lỏng người. Thấy vậy, Du Dao buồn cười hỏi: “Thầy Giang hiền thế cơ mà, sao các cậu lại sợ thầy ấy vậy?”

Hai cậu học trò lúng túng: “Đúng là thầy rất dễ nói chuyện và dễ tính, nhưng chẳng ai dám lớn tiếng trước mặt thầy bao giờ. Phản ứng vô thức khi đối mặt với trưởng bối đức cao vọng trọng đấy chị ạ.”

Du Dao: “…” Sao mà khoa trương thế.

Một trong hai cậu liếc Giang Trọng Lâm ở đầu bên kia, có chút ngượng ngùng, “Thật ra em không phải sinh viên của thầy, chỉ từng tham dự mấy tiết thầy dạy công khai với bạn gái thôi ạ. Giáo viên hướng dẫn của bạn gái em là học trò cũ của thầy Giang, sùng bái thầy lắm luôn.”

Cậu còn lại tò mò hỏi Du Dao, “Chị ơi, chị là cháu gái thầy Giang ạ? Chắc thầy thương chị lắm, còn đi mua game cùng chị nữa chứ. Nhìn thầy đứng trong khu game cứ là lạ, mới nãy thấy thầy em giật mình lắm đấy.”

Du Dao nhìn anh chồng già đứng đằng xa, anh đang chăm chú quan sát áp phích của một trò chơi về máy móc như đang nghiên cứu một lĩnh vực vô cùng lạ lẫm. Không biết vì sao, cô bỗng muốn cười, thuận miệng trả lời: “Tôi không phải cháu gái thầy Giang, mà là vợ của thầy ấy.”

Chắc chắn hai cậu học sinh sẽ không tin điều này.

Quả nhiên, hai đứa bật cười: “Chị à, chị hài hước thật đấy.”

“Chị định mua trò này phải không? Để bọn em giới thiệu cho ~”

Du Dao không nhắc lại mối quan hệ giữa cô và thầy Giang, chăm chú nghe họ giới thiệu rồi quyết định chọn trò chơi này, sau đó còn thêm phương thức liên lạc, tức WeChat của hai người.

Vì sao đã bốn mươi năm trôi qua mà WeChat vẫn còn tồn tại nhỉ? Không những vậy, nó thậm chí còn trở thành phần mềm tích hợp nền tảng kết bạn và liên lạc như QQ cùng Weibo.

Chọn trò chơi xong, đôi vợ chồng một già một trẻ cùng đi sắm đồ dùng hàng ngày và quần áo. Du Dao đẩy xe ở đằng trước vung tay mua bừa, ném đồ vào trong xe. Giang Trọng Lâm đi theo sau, thỉnh thoảng thấy cô ném đồ ăn vặt vào thì cầm lên xem bảng thành phần. Du Dao chọn rất nhiều món vặt, chúng chính là khởi nguồn của hạnh phúc, lúc không vui vẻ phải ngấu nghiến đồ ăn vặt thì mới có thể an ủi tâm hồn.

Đối với việc này, Giang Trọng Lâm không phản đối. Từ đầu đến cuối, anh chỉ duỗi ngón tay về phía gói khoai tây lát màu đỏ nào đó và nói đúng một câu: “Cái này chứa nhiều gia vị tổng hợp giàu chất béo, không lành mạnh đâu em, đổi sang loại bên cạnh đi, thành phần cũng không khác là bao.”

Du Dao: “Được được, dù gì anh cũng là người trả tiền.” Rồi đổi sang loại mà anh nói.

Đi mua quần áo là nhanh nhất. Dựa theo số đo của bản thân, Du Dao chọn vài bộ đồ thoải mái là xong việc. Cuối cùng, Giang Trọng Lâm đưa cô tới một cửa hàng, đoạn nói: “Em vào mua đi, anh sẽ chờ em ở cửa.”

Du Dao khó hiểu, “Cửa hàng gì mà anh không vào cùng em?”

Khi bước vào cửa hàng, thấy bên trong chỉ toàn là áo lót, cô chợt vỡ lẽ, quay đầu nhìn lại, cụ ông đang ngửa đầu nhìn mái vòm của trung tâm thương mại. Cụ ông sáu mươi lăm tuổi kia không dám vào cửa hàng nội y cùng cô vợ hai mươi tám tuổi để mua áo lót.

Chuyến này mua không ít đồ đạc, may mà có dịch vụ giao hàng đến tận nhà. Hai người tay không mà về, ký nhận rất nhiều hàng hóa tại cửa rồi chuyển đồ vào trong, thật lâu sau mới thu xếp xong xuôi.

Tối hôm đó, Du Dao vẫn nằm trong phòng dành cho khách nghĩ, một ngày cứ đơn giản như vậy mà trôi qua. Tuy chuyện không may xảy đến với bản thân, nhưng cuộc sống hiện tại cũng không có gì khó đón nhận — bao gồm cả người chồng đã hóa thành cụ ông kia. Cuộc sống mới rối như tơ vò của cô được Giang Trọng Lâm tháo gỡ từng chút một, so với đêm qua, cảm giác bất an đã vơi đi nhiều.

Du Dao nằm úp sấp ở trên giường, lấy “di động” ra để chơi trò chơi mới mua hôm nay. Không thể không nói, trò chơi của bốn mươi năm sau thú vị hơn trước rất nhiều, cảm giác rất chân thực, lời tuyên truyền chẳng hề phóng đại chút nào. Cô chơi hăng say đến nỗi quên cả thời gian, mãi cho đến khi bừng tỉnh vì một tràng gõ cửa, cô mới phát hiện thời gian đã không còn sớm.

Giang Trọng Lâm đứng ngoài phòng gõ cửa: “Em đi ngủ sớm đi, đừng chơi game nữa, mai lại chơi tiếp.”

Du Dao quay đầu nhìn cánh cửa đang đóng. Chợt, cô nhớ thời Giang Trọng Lâm còn trẻ, việc học của anh vốn rất nặng nhọc, nhưng chỉ cần có thời gian ở nhà thì anh sẽ dính lấy cô.

Anh là tên mọt sách chính hiệu, không bao giờ chơi game. Ngoài những thứ liên quan đến chuyên ngành, anh gần như không có thú vui nào khác.

Thỉnh thoảng, khi Du Dao không phải đi làm, ở nhà cắm đầu vào game, Giang Trọng Lâm sẽ ngồi mong ngóng ở cạnh, với vẻ mặt muốn cô để ý tới mình nhưng lại nín thinh. Cuối cùng anh nghĩ tới việc nương nhờ sở thích của cô để giành giật sự chú ý, bảo cô dạy anh chơi game. Kết quả, vị học sinh ưu tú này chơi dở tệ, dở tới mức chính cô cũng phải bó tay, không chỉ khiến tài khoản vương giả của cô rớt hai cấp mà còn bị đồng đội mắng ngu xuẩn.

Sau đó, anh ngồi nhìn cô đánh hai kẻ đó tơi bời, đánh tới mức chúng phải đăng xuất khỏi game.

Nụ cười nở rộ trên môi Du Dao rồi lập tức biến mất, cô đột nhiên cảm thấy vô vị, quăng trò chơi trong tay, ngã xuống giường, hô: “Em ngủ đây.”

Bên ngoài yên ắng, không biết anh đã đi hay chưa. Du Dao nằm một lát, đoạn rón rén xuống giường, lặng lẽ mở cửa. Ngoài cửa không một bóng người.

Ở tầng dưới, thầy Giang đang bận gọi điện thoại.

“Đêm hôm khuya khoắt làm phiền em quá, giờ em có tiện nói chuyện không?”

Người đàn ông ở đầu bên kia cười: “Thầy đừng khách sáo với em thế, có chuyện gì thì thầy cứ nói đi ạ.”

Giang Trọng Lâm bảo: “Thầy muốn sửa đổi một chi tiết trong bản di chúc thầy lập một năm trước.”

“À, ra là vậy, thầy muốn sửa phần nào thế ạ?” Người ở đầu bên kia có chút tò mò.

“Về người thừa kế tài sản của thầy.”

***

Tối hôm qua Du Dao ngủ rất trễ, thế nên khi bị người nào đó lay tỉnh vào sáng sớm, cô cảm thấy đau đầu, gân xanh trên trán giật giật. Cô nhíu mày mở mắt ra, trông thấy một bà cụ ăn mặc thời trang đang đứng trước giường mình, vừa kích động rưng rưng nước mắt vừa lay cô liên hồi.

Tuy nói người nọ là một bà cụ, nhưng trên thực tế, nhờ bảo dưỡng tốt và nhuộm tóc đen nên bà thoạt nhìn có vẻ không quá già, nhưng dù sao cũng đã có tuổi, người ta nhìn bà vẫn sẽ nghĩ đến hai chữ “bà cụ”.

Du Dao thoáng ngẩn ngơ, không biết bà lão là ai, nhưng ngay sau đó, cô tìm được những đường nét quen thuộc trên gương mặt bà.

Bà cụ nhìn cô, kích động hô lên: “Dao Dao!”

Du Dao trợn tròn mắt: “A Quân?”

Cụ bà gật đầu thật mạnh, nước mắt rơi như mưa, nghẹn ngào nói: “Là tôi, là tôi đây!”

Người mới sáng sớm đã xuất hiện trên giường và lay tỉnh cô này tên là Dương Quân, cô bạn chí cốt của cô. Hai người học chung lớp từ thời mẫu giáo cho tới năm cấp ba, thân đến độ ai mà kết hôn thì người còn lại nhất định phải phù dâu cho người đó.

Du Dao hô to một tiếng rồi ôm chầm lấy bà cụ đang khóc rưng rức: “Đệt má! Tôi còn tưởng bà lên bàn thờ rồi chứ!”

“Đậu xanh! Bà đây mới sáu mươi tám thôi, vẫn còn trẻ chán, sao xuống lỗ sớm vậy được!”

So với người chồng mà cô chưa thể mở lòng, dường như Du Dao có thể tìm về cảm giác quen thuộc với người bạn thân chỉ trong chớp mắt, “A Quân, bà đã già quá rồi…”

Dương Quân vừa khóc vừa cười, tranh thủ trả lời cô: “Nói thừa, đã bốn mươi năm rồi, làm sao mà tôi không già được. Trông bà lại chẳng khác năm bà bỗng dưng mất tích gì cả.”

Lo rằng bạn tốt tuổi cao có thể khóc đến bất tỉnh nhân sự, Du Dao hỏi: “Bà có bệnh gì không đấy, cẩn thận khóc ngất luôn bây giờ.”

“… Tôi bị tiểu đường nhẹ…”

Du Dao vội vàng khuyên: “Vậy bà đừng khóc nữa.”

Dương Quân và người bạn thân trẻ đến mức quá phận nhìn nhau, bất giác bật cười trong nước mắt, mũi còn thò lò bong bóng, dường như vẫn là cô bạn đỏm dáng mít ướt năm nào.

Du Dao lấy một tờ khăn giấy cho Dương Quân, Dương Quân chẳng hề cảm thấy ngượng ngùng, kéo tay cô, “Sáng hôm qua nhận được tin từ Giang Trọng Lâm xong, vợ chồng tôi lên máy bay về nước ngay lập tức. Mới đầu tôi còn định đưa hai đứa con trai với các cháu tới, nhưng mấy đứa nó bận việc quá, tôi lại không chờ được nên đành tới trước.”

“Bà không biết đâu, lúc Giang Trọng Lâm bảo bà đã về, tôi ngớ hết cả ra, còn tưởng là anh ấy đang lừa tôi nữa.” Nói xong, Dương Quân lại bắt đầu nức nở, tèm lem cả lớp trang điểm.

“… Quào, không phải chứ, bà vội đến gặp tôi mà vẫn còn thời gian trang điểm hả?”