MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng TàiChương 246

Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài

Chương 246

596 từ · ~3 phút đọc

Cái gì mà em nằm đàng hoàng dưới người anh đi?

“Nghĩ gì vậy? Bà xã?” Hà Minh Viễn hạ thấp âm lượng: “Mặt đỏ rần rần thế kia.”

Không đợi Trần Nam Phương trả lời và né tránh, ở đầu dây bên kia của điện thoại di động, Đỗ Thanh Hoa hét lớn: “Phương, cậu phải đánh anh ta một trận đi.”

Khóe miệng cô co giật, đánh Hà Minh Viễn sao?

E rằng là cả đời này, cô cũng không có khả năng này đâu.

Vừa nghĩ đến tình cảm của bạn tốt dành cho mình, thậm chí còn hơn cả tình cảm nuôi dưỡng của bà Hạnh, khiến cho khóe mắt cô đỏ hoe.

“Thanh Hoa, chút nữa tớ gọi lại cho cậu.” Trân Nam Phương sợ rằng mình sẽ khóc trước mặt Hà Minh Viễn nên vội vàng cúp máy.

Còn người nào đó vẫn duy trì tư thế mập mờ, dùng đầu ngón tay của mình vuốt ve khóe mắt cô. Con người tối sâm lại, anh đã từng làm biết bao nhiêu chuyện thân mật trước mặt người con gái này, thế nhưng cô lại không hề tin tưởng anh.

Ngay cả uất ức hay khóc lóc cũng không dám tùy ý làm bậy.

“Anh… Có đói bụng không?” Trần Nam Phương bị nhìn chằm chằm nên hơi sợ hãi. Cô cũng không muốn bày tỏ hết với anh nên chỉ có thể chuyển qua chủ đề nói chuyện khác.

“Bà xã đang ám chỉ cái khác à?”

“Anh đừng có là linh tỉnh” Cô uất ức nói: “Em có thể ám chỉ cái gì chứ, chỉ là quan tâm xem anh có muốn ăn cơm hay không thôi.”

“Quan tâm như vậy sao?” Hà Minh Viễn đảo mắt, ánh mắt vô cùng tà mịi: “Anh đói rồi nhưng không muốn ăn cơm.”

Trân Nam Phương bị anh làm cho vừa khẩn trương vừa tức tối. Cô dứt khoát quay đầu đi, không thèm để ý tới anh nữa. Nhưng cô lại phát hiện ra sự uất ức vừa rồi lại biến mất hoàn toàn rồi.

Hà Minh Viễn cũng nhìn ra mình đã đạt được mục đích, anh liền né người nằm ở bên phải cô, vẻ bất cần đời bao phủ khắp người.

Đôi mắt xinh đẹp của cô liếc nhìn xung quanh, trong đầu nghĩ: “Vừa rồi, anh nói chuyện là muốn khuyên nhủ cô sao? Sao cô lại cứ có cảm giác không chân thực nhỉ.”

Vừa định hỏi thì điện thoại di động lại vang lên. Trân Nam Phương cho răng lại là Thanh Hoa nên liền nghe máy luôn: “A lô… Hoàng Phong?”

Cô vừa gọi tên đã thấy sắc mặt của người nào đó không ổn rồi.

“Anh nói cái gì cơ?”

“AI” Trần Nam Phương chưa kịp tiêu hóa những gì vừa nghe, Hà Minh Viễn đã giật lấy điện thoại, ném sang một bên.

Cô rất muốn chất vấn anh, nhưng cô không dám, nhưng một ngọn lửa nhanh chóng lóe lên trong mắt cô rồi nhanh chóng tắt lịm.

“Gọi Hoàng Phong thân mật thật đấy nhỉ.” Hà Minh Viễn nhìn chằm chằm vào cô, đặt sự không vui của mình ở trước mặt cô.

Trân Nam Phương nhắm vào anh, nhìn anh với ánh mắt khó hiểu, dù sao trước đây cô đã từng giải thích quan hệ với Trịnh Hoàng Phong, hơn nữa gọi điện vài cuộc, Trịnh Hoàng Phong đã gửi cho cô một tin nhắn chấn động.

Trừ cái này ra, không còn gì khác cả.