MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng TàiChương 321

Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài

Chương 321

574 từ · ~3 phút đọc

Trân Nam Phương vừa nói vừa xoay người đi tìm điện thoại di động.

Cả người lại bị anh đè lên giường, khóa chặt giữ hai cánh tay: ‘Một đêm không gặp, để mà nói, nhìn tới nhìn lui năng lực của em ngược lại lại cao hơn không ít!”

Tiếng hừ nhẹ phát ra từ cổ anh: “Nói xem là học từ ai? Luật sư?”

…!” Đôi mắt xinh đẹp của Trần Nam Phương bồng nhiên trợn tròn, chớp mắt nhìn anh chằm chằm, làm sao Hà Minh Viễn biết được cô đi gặp luật sư?

“Anh theo dõi tôi?” Đúng rồi, cô rõ ràng thấy anh ở bên ngoài quán cà phê: “Tại sao anh có thể như vậy!”

“Như vậy?” Anh nhíu mày dửng dưng: “Vợ tôi lại không cho phép tôi đi theo, đã làm ra chuyện gì đáng xấu hổ sao?”

“Hà Minh Viễn!” Trần Nam Phương nâng cao âm lượng, đối với lời nói của anh vô cùng bất mãn: “Anh rõ ràng đều dùng thủ đoạn bất chính để nhìn thấy hết, còn trả đũa!”

Anh cúi người cắn xuống môi của cô: “Ai nói tôi nhìn đủ rồi?”

“..” Cô thật sự phục anh, đây gọi là đánh trống lảng đúng không?

Trần Nam Phương không muốn để ý đến anh, một là tức giận vì anh theo dõi điều tra mình, thứ hai cũng là chột dạ, dấu sao luật sư Diệp Anh cũng đã nói rõ ràng, bất kể là ai chủ động ly hôn, cô cũng khó có thể giành được quyền nuôi dưỡng.

“Tôi đói.” Cô vừa nói xong liền nhận thức được không đúng, vội vàng bổ sung: “Là đói bụng, muốn ăn cơm.”

“Nam Phương, nơi đây không có tiền.” Hà Minh Viễn vuốt ve đôi môi anh đào của cô: “Trừ đói bụng, còn có thể đói chỗ nào? Chẳng lẽ trừ miệng bên trên của Nam Phương, phía dưới cũng…”

“Anh im đi!” Trần Phương Nam đỏ cả mặt, giơ tay lên chặn ở trên môi của anh.

Đáy mắt của anh nhanh chóng xẹt qua một nụ cười châm biếm, nhẹ nhàng há miệng cắn đầu ngón tay của cô, đem cô tiến hành đùa giỡn đến tận cùng: “Nam Phương đây là đang làm gì?”

Ở trên đầu ngón tay truyền tới cảm giác tê dại, Trần Nam Phương xấu hổ không còn chỗ trốn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thuần còn có một chút quật cường chịu đúng.

“Muốn tôi tiếp tục đi sâu vào? Hay là không muốn?” Hà Minh Viễn nâng eo cô, hỏi: ‘Hửm?”

“Không muốn! Tôi không muốn!”

Trần Nam Phương lớn tiếng kêu: “Anh đây là dùng sức mạnh ép người ta khuất phục, thăng cũng không vẻ vang!”

“Vợ chồng chúng ta đang lúc làm mấy chuyện này, vẻ vang cho ai nhìn?”

“..’ Cô mím chặt môi, không nói, dù sao có nói gì thì anh cũng sẽ phản bác lại.

Hà Minh Viễn nâng cằm cô lên, †ròng mắt đen như mũi khoan khiến lòng người dường như không khỏi run rẩy; “Nếu không muốn tiếp tục, Nam Phương nói cho tôi biết hôm nay sau khi gặp luật sư có được thu hoạch gì?”

“Tôi không có!” Trần Nam Phương phồng mang trợn má: “Tôi không phải là cố ý đi gặp, nhưng đi hay không thì đều tốn tiền, không đi sẽ lãng phí.”