Chỉ là, so với thân phận đồ chơi của giới quyền quý thì ngoại hình của cậu ta lại quá bình thường. Không phải không ưa nhìn, chỉ là không đủ quyến rũ, trông giống sinh viên mới đi làm chưa lâu, huống hồ lại còn là beta.
Không biết sao lại lọt được vào mắt vị kim chủ ở tầng trên.
“Dịch vụ miễn phí.” Nhân viên phục vụ vẫn giữ nụ cười lịch sự, bổ sung thêm một câu.
Mục Diên chưa từng đặt chân vào khách sạn đẳng cấp thế này, nên hoàn toàn không biết còn có cả loại “dịch vụ” này. Cậu hơi ngẩn ra, vừa trải qua chuyện như thế, trong lòng tự nhiên có phần cảnh giác với người khác.
“Không cần đâu, tôi tự đi ra ga tàu điện ngầm được.”
Nhân viên thấy ánh mắt đề phòng của cậu thì trong lòng hơi buồn cười, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười lễ độ: “Vâng, thưa anh, đi về hướng này 500 mét, rẽ trái ở ngã tư đầu tiên.”
Mục Diên mở điện thoại lên tra bản đồ, chân cậu mềm nhũn, thật sự không thể đi nổi đoạn đường dài như vậy, đành tính toán lại tiền, cuối cùng cắn răng bắt taxi tới công ty.
Bây giờ là tám giờ mười sáng, đến nơi vẫn còn kịp giờ làm.
“Thưa anh, sắc mặt anh trông rất kém, có phải say xe không? Hay là tôi dừng ở ngã tư phía trước, anh lên ngồi ghế trước nhé?” Tài xế taxi dò hỏi. Chỗ anh đón khách là một trong những khách sạn tốt nhất thành phố, từng đón không ít khách say xỉn cả đêm, gặp phải hành khách nôn trong xe cũng không hiếm.
Mục Diên lắc đầu: “Cảm ơn anh, tôi không sao.”
Trong lòng cậu nghẹn ngào, chỉ muốn tìm một nơi không người, yên tĩnh một mình.
Không biết sao lại lọt được vào mắt vị kim chủ ở tầng trên.
“Dịch vụ miễn phí.” Nhân viên phục vụ vẫn giữ nụ cười lịch sự, bổ sung thêm một câu.
Mục Diên chưa từng đặt chân vào khách sạn đẳng cấp thế này, nên hoàn toàn không biết còn có cả loại “dịch vụ” này. Cậu hơi ngẩn ra, vừa trải qua chuyện như thế, trong lòng tự nhiên có phần cảnh giác với người khác.
“Không cần đâu, tôi tự đi ra ga tàu điện ngầm được.”
Nhân viên thấy ánh mắt đề phòng của cậu thì trong lòng hơi buồn cười, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười lễ độ: “Vâng, thưa anh, đi về hướng này 500 mét, rẽ trái ở ngã tư đầu tiên.”
Mục Diên mở điện thoại lên tra bản đồ, chân cậu mềm nhũn, thật sự không thể đi nổi đoạn đường dài như vậy, đành tính toán lại tiền, cuối cùng cắn răng bắt taxi tới công ty.
Bây giờ là tám giờ mười sáng, đến nơi vẫn còn kịp giờ làm.
“Thưa anh, sắc mặt anh trông rất kém, có phải say xe không? Hay là tôi dừng ở ngã tư phía trước, anh lên ngồi ghế trước nhé?” Tài xế taxi dò hỏi. Chỗ anh đón khách là một trong những khách sạn tốt nhất thành phố, từng đón không ít khách say xỉn cả đêm, gặp phải hành khách nôn trong xe cũng không hiếm.
Mục Diên lắc đầu: “Cảm ơn anh, tôi không sao.”
Trong lòng cậu nghẹn ngào, chỉ muốn tìm một nơi không người, yên tĩnh một mình.