MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Vợ Xung Hỷ Của Trầm TổngChương 114

Người Vợ Xung Hỷ Của Trầm Tổng

Chương 114

397 từ · ~2 phút đọc

Cô lấy làm ngạc nhiên.

Mãi mới nhớ chân của Trầm Dư Niên chẳng sao cả. Trước giờ anh ngồi xe lăn cũng chỉ để giả vờ. Trong ngày trọng đại thế này, anh tự đi cũng là chuyện bình thường.

Sắc mặt Hạ Diệp Trầm trắng bệch.

Hình như, cô vẫn không buông xuống được.

Dù cho cô đã phản bội anh, Hạ Diệp Trâm cũng không có cách nào quên người đàn ông ấy được.

"Về thôi!"

Một người bỗng lên tiếng. Cô "ừ" nhẹ, chợt nhận ra. "Sao anh lại ở đây?"

Người tới là Lương Duật Thành!

Lương Duật Thành cởϊ áσ khoác của mình khoác lên cho cô, ra hiệu với người lái xe:

"Chú đi đi! Cô ấy có xe đón rồi."

Anh lại cười lớn, lấy tay phủi chút tuyết màu xanh bám trên tóc cô.

"Xong hết các việc rồi. Đến đón em về."

Hạ Diệp Trầm cũng mặc kệ cho anh làm gì thì làm. Điện thoại của cô bỗng reo lên, là một số máy bàn. "A lô?" “Cô Diệp phải không ạ?"

"Phải, là tôi!"

“Bệnh nhân cô đưa đến đã xuất viện rồi, chúng tôi không tìm được anh ấy!". TruyenHD

Xuất viện rồi? Hạ Diệp Trâm nhớ đến sắc mặt của Tạ Niên khi cô rời đi. Anh có vẻ không vui lãm, trong lòng dày. đặc tâm sự.

Nhưng cô không phải người thân của anh, cũng không quản được chuyện này, chỉ có thể gật đầu.

"Tôi biết rồi, cảm ơn cô."

"Chúng ta về được chưa?", Lương Duật Thành chủ động nắm tay cô, xoa xoa cho cô đỡ lạnh.

"Về thôi!"

Hạ Diệp Trầm cảm thấy nơi này không cần mình nữa. Cô theo chân Lương Duật Thành ra chỗ đỗ xe, chờ anh mở cửa rồi ngồi vào ghế phụ.

Cho đến khi chiếc xe lăn bánh đi xa, Hạ Diệp Trâm chưa từng quay lại phía sau.

Dưới gốc đào già, có một người đàn ông đứng đó. Anh tựa tay vào thân cây xù xì, nhếch khóe miệng. "Sư phụ nói đúng lắm. Tình cảm à, chỉ là thứ thuốc độc chó chết làm cho người khác đau khổ mà thôi. Đáng ra ngày đó, tôi phải gϊếŧ cô, bóp chết cô."

Nói xong, anh thấy trước ngực quặn lên. Máu, đỏ bừng trên nền tuyết lạnh.