MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Chí TửChương 101

Người Yêu Chí Tử

Chương 101

467 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 101

Trong lòng rối như tơ vò.

Tròng mắt đen Phó Kiến Hưng lại nhìn tôi chốc lát, không khỏi bật cười: “Thế bây giờ tôi nên gọi cô là gì? Mợ Phó? Hay là mợ Thẩm?”

Trái tim tôi trầm xuống, dùng sức đẩy tay Thẩm Mạnh ra, tiến lên kéo anh:”Phó Kiến Hưng, tôi. . .”

“Kiến Hưng!” Giọng nữ vui vẻ dịu dàng truyền tới, tôi đưa mắt nhìn, Lục Hòa Nhi mặc chiếc váy đuôi cá dài hở lưng màu nude, khoe ra toàn bộ vóc người hoàn mỹ, cô ta nâng váy, thanh nhã đi tới bên cạnh Phó Kiến Hưng, rất tự nhiên khoác tay Phó Kiến Hưng.

Trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi.

Thấy tôi, Lục Hòa Nhi lại không bất ngờ, chẳng qua là sắc mặt hơi trầm xuống: “Cô Thẩm cũng tới à.”

Ánh mắt rơi vào trên người Thẩm Mạnh bên cạnh tôi, cười nhàn nhạt, nói: “Cô Thẩm, người này là bạn… sao?”

Một chữ bạn cô ta nói rất mập mờ.

Tôi cụp mắt, kìm nén lại lời muốn nói trong lòng, bây giờ giải thích, chỉ sợ sẽ thành trò cười.

“Mai Trang, đi, vào đi thôi!” Thẩm Mạnh thản nhiên nhìn Lục Hòa Nhi một cái, hứng thú giảm một chút, trong con ngươi thoáng qua vẻ chán ghét, ôm tôi đi thẳng vào phòng khách.

Thẩm Mạnh không phải là không gần phụ nữ, anh ta chán ghét phụ nữ, từ tám tuổi, anh ta đã rất bài xích phụ nữ, nếu không phải tôi cùng lớn lên với anh ta, lúc này anh ta cũng sẽ chán ghét tôi như vậy.

Sự đặc biệt này, lúc này với tôi chính là địa ngục, vĩnh viễn khó thoát khỏi móng vuốt của Thẩm Mạnh.

Sau lưng loáng thoáng tiếng Lục Hòa Nhi: “Anh Kiến Hưng, hóa ra chị Thẩm còn biết Thẩm tổng tập đoàn An Đạt. Chẳng trách dì Lâm nói với em người tới tối nay đều là quan to chức lớn trong thương giới và giới chính trị.”

Tập đoàn An Đạt sao?

Nói là tiệc sinh nhật, chứ đây không phải tiệc giao lưu giữa các tinh anh sao. Lâm Uyển tối nay mặc một bộ sườn xám màu đen bên phần xẻ thân có một con phượng hoàng vàng, phối với một đôi cao gót pha lê màu xanh lam, vô cùng ưu nhã xinh đẹp.

Sắp năm mươi tuổi, nhưng trên mặt không có một chút dấu vết của năm tháng, ngược lại năm tháng tăng thêm màu sắc cho bà, người đẹp không có tuổi già, năm tháng chưa bao giờ bại người đẹp, e rằng là nói đến bà.

Xa xa bà ấy nhìn thấy Thẩm Mạnh ngay, vốn là đang nho nhã tiếp đãi vài người, bà bưng một ly rượu vang đi về phía Thẩm Mạnh.