MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Chí TửChương 103

Người Yêu Chí Tử

Chương 103

447 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 103

Anh ta nhìn tôi một cái, giống như đang nhìn một đứa ngốc: “Chị tôi ơi, chẳng lẽ chị nghĩ mẹ tôi rảnh rỗi, trong buổi họp tìm chị tám nhảm à?”

Cậu ta nói chuyện hôm nay?

Tôi không hiểu: “Cậu có ý gì?” Lâm Uyển hôm nay tìm tôi hỏi những vấn đề kỳ quái, mặc dù trong lòng tôi nghi ngờ, nhưng cũng không có cảm thấy có vấn đề gì.

Lúc này Trần Huynh nhắc tới, tôi lại hơi hoài nghi.

“Ha!” Anh ta có chút khinh bỉ tôi: “Với trí thông minh của chị có thể gả cho Phó Kiến Hưng cũng là may mắn. Tôi từng nói với chị trước đây, trông mặt mũi chị có vẻ giống mẹ tôi, Lục Hòa Nhi cũng giống, chị nghĩ là trên thế giới sẽ vô duyên vô cớ có người giống nhau à?”

Tôi nhíu mày: “Cậu có ý gì?”

Liếc tôi một cái, cậu ta mở miệng: “Ý chính là, mẹ tôi trước đó cũng đã lấy DNA của chị, còn có DNA của Lục Hòa Nhi, đi làm xét nghiệm huyết thống.”

Nói tới chỗ này, anh ta lại khó hiểu nói: “Tôi ban đầu còn tưởng là chị, nhưng không ngờ kết quả xét nghiệm lại là Lục Hòa Nhi.”

Trong đầu tôi một đống suy nghĩ, nhìn sảnh một chút, không thích hỏi ở chỗ này, dứt khoát lôi Trần Huynh đến phòng trà trong hành lang.

Nhìn anh ta, tôi nghiêm túc nó: “Các người thấy tôi và Lâm tổng trông giống nhau nên lấy trộm DNA của tôi đi xét nghiệm?”

Anh ta bĩu môi: “Dĩ nhiên không phải, mẹ tôi tìm người hai mươi nhiều năm, không có đầu mối bà ấy cũng không cố gắng nhiều năm vậy, chị và Lục Hòa Nhi trải qua nhiều thứ giống nhau, mẹ tôi ban đầu không xác định chị và Lục Hòa Nhi rốt cuộc là ai mới đúng, cho nên bà ấy sắp xếp cho Phó Kiến Hưng dẫn theo chị, và cùng gặp Lục Hòa Nhi, sau đó làm xét nghiệm.”

Tôi không hứng thú chuyện tôi và Lục Hòa Nhi cùng trải qua, cái tôi tò mò là Phó Kiến Hưng ban đầu dẫn tôi đến gặp Lâm Uyển, căn bản không phải vì cứu Mộng Thu, mà chẳng qua anh ban ân huệ cho Lâm Uyển.

Mà tôi trong chuyện này lại không biết gì cả.

“Lục Hòa Nhi ban đầu đã biết những chuyện này sao?” Tôi mở miệng, ngực hơi khó chịu.

Anh ta gật đầu: “Phó Kiến Hưng đã từng nói qua với cô ta trước, sau này cô ta có đi cùng mẹ tôi, nhìn có vẻ không giống như không biết.”