MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Chí TửChương 115

Người Yêu Chí Tử

Chương 115

412 từ

CHƯƠNG 115

Anh chợt ôm lấy tôi từ phía sau, sau đó đấm mạnh vào cửa phòng ngủ, sắc mặt thâm trầm: “Cô muốn ở đâu, tôi sẽ không ngăn cản nhưng đó là chuyện sau khi cô sinh con ra. Trước khi sinh con, cô phải ở đây.”

“Ồ!” Tôi thấy buồn cười, muốn cười thật to: “Phó Kiến Hưng, anh nói xem, rốt cuộc anh để ý đứa trẻ trong bụng tôi hay để ý tới danh tiếng của Phó Kiến Hưng anh? Nếu anh để ý tới đứa trẻ này, sao tôi có thể suýt sảy thai mấy lần vì anh? Anh thật sự quá nực cười!”

Tôi nhìn vẻ mặt phức tạp của anh lại càng cười to hơn: “Anh giữ tôi ở đây để làm gì? Anh muốn tôi nhìn căn nhà quen thuộc này hàng ngày, sau đó mỗi ngày đều sống trong lo lắng rằng anh muốn giết con thế nào à?”

Có lẽ câu nói của tôi làm anh thấy đau đớn, tròng mắt anh co lại, bước nhanh tới gần tôi và lạnh lùng nói: “Cho nên tôi ở trong lòng cô tệ đến vậy sao?”

Tôi cười lạnh: “Không phải à?”

Sắc mặt Phó Kiến Hưng cực kỳ khó coi: “Thẩm Mai Trang, tình yêu của cô cũng chỉ vậy thôi.”

Tôi không muốn nói nữa. Tình yêu của tôi thế nào đã không quan trọng nữa rồi. Tôi nhìn anh, bình tĩnh lại: “Tôi sẽ dần dần thu lại tình yêu của mình. Anh yên tâm, tôi sẽ không gây bất kỳ quấy nhiễu gì cho anh đâu.”

“Ồ!” Phó Kiến Hưng ném lại một câu rồi đóng sầm cửa bước ra ngoài.

Trải qua mấy lần suýt chết, tôi đã bình tĩnh lại rồi. Tôi thu dọn quần áo xong, chị Trương mới vội vàng đi lên, kéo tôi lại nói: “Mai Trang, mợ không thể đi được! Tính cậu không tốt nhưng mợ có thể hiểu được tấm lòng của cậu mà. Đám thanh niên các mợ không thể tùy tiện đưa ra quyết định trong lúc kích động được, sau này sẽ phải hối hận đấy.”

Tôi bị chị Trương cản lối đi, không biết phải làm sao: “Chị Trương, tôi chỉ không muốn ở đây thôi, cũng không phải đi đâu xa.”

Chị ấy lắc đầu, quyết tâm lôi tôi lại. Chị ấy thấy không thể nói đạo lý với tôi thì bắt đầu khóc, nước mắt, nước mũi giàn giụa.

Tôi đỡ trán, không biết phải làm sao.