MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Chí TửChương 121

Người Yêu Chí Tử

Chương 121

321 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 119

Sau đó, tôi đóng cửa phòng lại, kéo Phó Kiến Hưng đến chỗ đầu cầu thang. Tôi biết lúc này không thích hợp để cãi nhau.

Giọng tôi dịu xuống: “Tôi tính ở lại đây một thời gian. Anh cứ yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho đứa trẻ.”

“Em quay về biệt thự ở đi!” Anh, trên gương mặt có vẻ lạnh lùng: “Có chị Trương ở đó, cũng tiện chăm sóc!”

Tôi nhíu mày: “Phó Kiến Hưng, tôi…”

“Em ở bên này cũng được, anh và chị Trương đều qua ở với em.” Anh lại nói lời này với vẻ rất nghiêm túc.

Tôi nghẹn một hơi, khựng lại một lát mới nói: “Ở đây nhỏ, không có chỗ cho các người ở!”

“Vậy em theo anh về!”

Tôi…

Cầu thang trống trải, cho dù chúng tôi nói chuyện rất khẽ nhưng vẫn có tiếng vọng.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nói: “Tôi sẽ ngủ ở đây tối nay, ngày mai về!”

Anh gật đầu: “Được, tối nay anh sẽ ở lại đây với em.”

Mẹ nó!

Nhìn khí thế của anh, nếu tôi không về, chắc hẳn anh sẽ ở lại đây.

Mà thôi, tôi ra khỏi cầu thang, nói: “Đi thôi!”

Sau đó tôi đi thẳng xuống dưới tầng, gửi tin nhắn cho Mộng Thu. Tôi không mang theo chìa khóa xe, vì vậy lên xe của Phó Kiến Hưng.

Phó Kiến Hưng thấy tôi lên chỗ ghế phụ, gương mặt mới bớt tối tăm, thắt dây an toàn cho tôi rồi đóng cửa, đi vòng qua ghế lái.

Sơn Thủy Loan.

Chị Trương chờ sẵn ở cửa, thấy tôi và Phó Kiến Hưng trở về, vẻ sốt ruột trên mặt mới bớt đi: “Đã muộn thế này rồi, cô còn đi đâu vậy?”

“Tôi có chút việc nên về muộn!” Tôi quay lại phòng khách, thấy bữa tối vẫn còn để trên bàn cơm trong phòng bếp.

Tôi không khỏi sửng sốt, nhìn về phía chị Trương nói: “Chị ăn cơm tối chưa?”