MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Chí TửChương 130

Người Yêu Chí Tử

Chương 130

490 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 130

Tôi?

Tôi hơi e ngại, thời gian quá lâu, lúc đầu, tôi với Phó Kiến Hưng là vừa gặp đã yêu, trong cuộc sống sau này, tôi là dựa vào ấn tượng đẹp đẽ ban đầu của anh mà đi đến tận bây giờ, nhưng thời gian lâu dài không được đáp lại, hình như tôi đã không cố chấp như trước đây nữa, tôi bắt đầu có kế hoạch rời khỏi anh rồi.

Có lẽ là không yêu như trong tưởng tượng.

Thấy tôi im lặng, trong mắt anh lộ ra ánh sáng tối tăm, một lúc sau mới nói: “Không sao, chúng ta cứ từ từ, sau này sẽ yêu đối phương sâu đậm hơn thôi!”

Tôi không đáp, đẩy anh ra: “Đi tắm, em mệt rồi.”

Đã lâu như vậy, thật ra nên buông tay từ lâu rồi, tôi cũng thật sự rất mệt mỏi.

Anh hôn nhẹ lên trán tôi, sau đó đứng dậy xuống giường, đi vào phòng tắm.

Tôi nhìn chằm chằm trần nhà ngẩn người.

Điện thoại bị anh để trên giường rung lên, tôi vốn không định nghe máy, nhưng điện thoại vẫn luôn reo, cho nên tôi bèn nghe.

“Anh Kiến Hưng, anh có thể đến với em một lát không, em ở một mình rất sợ.” Giọng nói yếu ớt đáng thương của Lục Hòa Nhi vang lên.

Tôi nhìn thoáng qua phòng tắm, cất lời: “Anh ấy đang tắm, lát nữa hẳn gọi!”

“Thẩm Mai Trang!” Giọng điệu của Lục Hòa Nhi có vẻ rất không vui: “Sao cô lại nghe điện thoại của anh Kiến Hưng, hai người đang làm gì đó?”

Tôi bị cô ta hỏi mà thấy đau đầu: “Tôi nói anh ấy đang tắm, cô gọi lại sau đi!”

“Thẩm Mai Trang, cô không biết xấu hổ.” Có lúc tôi cảm thấy Lục Hòa Nhi rất tầm thường, mưu kế cũng thấp kém, ngoài một khóc lóc hai làm ầm ĩ thì cả thắt cổ cũng không biết, nếu không phải trông xinh đẹp, thì một cô gái như cô ta thật sự không có chút uy hiếp nào.

“Ừm, tôi không biết xấu hổ, lát nữa một thai phụ như tôi còn phải giải quyết vấn đề sinh lý giúp anh ấy, cho nên cô Lục, lát nữa kẻ thứ ba là cô có thể không ngừng gọi điện thoại bảo anh ta đi.” Tôi thật sự không ghét cô ta, chỉ ghét cảm giác dây dưa không dứt này thôi, rất mệt mỏi.

Không đợi tiếng la đứt ruột đứt gan của Lục Hòa Nhi vang lên thì tôi đã cúp máy rồi.

Tôi ném điện thoại sang một bên, ấn mi tâm, ngước mắt thấy Phó Kiến Hưng không biết đã đứng trước cửa phòng tắm từ bao giờ, nhìn chằm chằm tôi bằng đôi mắt đen nhánh lạnh lùng.

Tôi cũng không che giấu, cất lời: “Điện thoại của Lục Hòa Nhi, quá ồn, cho nên tôi nghe máy, cô ta muốn anh đến với cô ta.”