MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Chí TửChương 133

Người Yêu Chí Tử

Chương 133

397 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 133

Mạc Tri Sính hơi tức giận, khuôn mặt cương nghị trở nên lạnh lùng: “Nếu cô Thẩm không thích giải quyết theo cách hòa bình thì chúng ta đổi một cách khác, chỉ mong cô Thẩm đừng cảm thấy thủ đoạn của chúng tôi quá tàn nhẫn.”

“Tôi mỏi mắt mong chờ.” Tôi để lại một câu nói rồi thẳng thừng rời đi, tôi phải cảm ơn bà ngoại, mấy năm nay dù bà vất vả nhưng vẫn nuôi dưỡng tôi rất tốt, không có dơ bẩn như vậy.

Tôi ra khỏi quán cà phê, đi thẳng tới công ty.

Nói thật, tâm trạng của tôi không tốt lắm, nhưng vẫn có thể chịu được.

Tôi gặp phải Trần Huynh dưới lầu, thấy anh ta trông rất vội nên tôi làm như không nhìn thấy, không ngờ anh ta lại chủ động chạy tới chặn trước mặt tôi: “Đã mấy ngày không gặp chị rồi, chị bận gì thế?”

“Công việc!”

Anh ta bĩu môi: “Chị lạnh lùng thế làm gì, dù sao tôi cũng là người ái mộ chị, chị dịu dàng với tôi một chút thì sao chứ?”

Anh ta hỏi một đằng, tôi đáp một nẻo, nhìn anh ta: “Ba ruột của anh đâu?” Nếu Lâm Uyển là mẹ của Trần Huynh, vậy ba của Trần Huynh đâu?

Có lẽ vì hỏi quá bất ngờ, anh ta sa sầm mặt, nhìn tôi nói: “Chị hỏi cái này làm gì?”

“Tò mò!” Người phụ nữ Lâm Uyển này cũng không tầm thường chút nào, bên cạnh có không ít đàn ông.

“Chết rồi.” Anh ta ném cho tôi hai chữ rồi nói tiếp: “Buổi tối đi ăn bữa cơm với tôi, chị muốn hỏi gì tôi đều nói với chị.”

“Không có hứng thú!” Tôi tránh khỏi anh ta, đi thẳng vào thang máy.

“Tôi tự nấu cơm.” Anh ta vội cất lời.

Cửa thang máy đóng lại, lời nói nhảm của anh ta cũng biến mất.

Về đến phòng làm việc, tôi gọi Hàn Sương, thấy sắc mặt cô ấy không được tốt lắm, không nhịn được nói: “Có chuyện gì à?”

Cô ấy thở dài: “Chuyện kiểm tra AC, Tổng Giám đốc Phó muốn đích thân theo dõi, áp lực quá.”

Tôi buồn cười: “Có gì đâu mà áp lực, đều là theo dõi, anh ấy với tôi không phải đều giống nhau sao, cô chỉ cần làm cho tốt là sẽ không có vấn đề gì đâu.”