MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Chí TửChương 146

Người Yêu Chí Tử

Chương 146

340 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 146

Lấy điện thoại ra gọi cho Mộng Thu.

Nhưng thấy hơn năm mươi cuộc gọi nhỡ đều là của Phó Kiến Hưng, tôi không khỏi có chút giật mình, anh sao thế?

Gọi điện thoại nhiều như vậy.

Suy nghĩ một chút, tôi gọi lại cho anh, điện thoại mới kêu hai tiếng đã kết nối.

“Em ở đâu?” Tôi còn chưa mở miệng, anh đã lên tiếng, giọng lạnh như băng, nghe hẳn là tâm tình không tốt.

Tôi dọn dẹp bàn làm việc, nhàn nhạt mở miệng: “Công ty, có chuyện gì?”

“Thẩm Mai Trang!” Có vẻ là không hài lòng với thái độ của tôi, anh thấp giọng: “Chồng nằm viện, Em là vợ không tới chăm sóc sao?”

“Cô Lục không có ở đó ư?” Tôi xách túi, chuẩn bị ra khỏi phòng làm việc.

“Cô ta không phải là vợ tôi!”

Tôi ừ một tiếng, nhàn nhạt mở miệng: “Tình nhân thì cũng vậy.”

Đây là nói thật, tôi biết anh giận, nhưng cũng không để ở trong lòng.

Bên đầu điện thoại kia trầm mặc một hồi, chắc là đang cố nén giận: “Thẩm Mai Trang, Em đang ghen?”

Tôi cười nhạt, không né tránh: “Ừ, đúng!”

Loáng thoáng nghe đầu bên kia có tiếng cười khẽ, sau đó là giọng anh trầm thấp: “Tới ăn cơm tối với tôi, có cá chua ngọt Em thích nhất.”

“Không cần, tối nay tôi có hẹn!” Tôi đang định hẹn Mộng Thu đi ra ngoài một chút.

“Ai?”

Tôi có chút phiền não: “Còn có việc sao? Không có chuyện tôi cúp đây.”

“Nửa tiếng, em nếu như không tới, tôi đi đón em ngay!” Giọng anh có chút nặng nề, còn có chút uy hiếp Tôi mở miệng: “Tổng giám đốc Phó vui là được!”

Thái dương có chút đau, cúp điện thoại, tôi lên xe, gọi điện thoại cho Mộng Thu, nhưng bên đầu điện thoại kia không có ai nghe.

Đợi mãi vẫn vậy.

Ngược lại có một số lạ gọi tới, tôi dừng một chút trả lời: “A lô!”

“Mai Trang, hai ngày nay có khỏe hay không?”

Tôi lạnh người, Thẩm Mạnh!