MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Chí TửChương 149

Người Yêu Chí Tử

Chương 149

424 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 149

Anh gật đầu, nhìn tôi bảo: “Đồ ăn thừa của em vẫn rất ngon.”

Tôi?????

Một lúc sau tôi mới hiểu ra ý của anh, không khỏi trừng mắt nhìn anh: “Phó Kiến Hưng, anh tự hào lắm à?”

Anh nhướng mày: “Không, chỉ là rất thích ăn… đồ ăn thừa của em!”

Ha ha ha.

Anh thật nhàm chán.

Tôi mặc kệ anh, thu dọn đồ ăn thừa rồi nhìn anh và nói: “Tôi về trước đây!”

Cổ tay bị anh giữ chặt: “Em định để anh ở lại bệnh viện một mình?”

Tôi nhướng mày: “Anh có thể gọi Lục Hoà Nhi!”

Anh nhíu mày: “Em vội vàng rời đi như vậy là vì không muốn gặp anh, hay là muốn đi gặp ai? Trần Huynh? Hay là Thẩm Mạnh?”

Tâm trạng của tôi không được tốt cho lắm, tôi gạt tay anh ra: “Tổng Giám đốc Phó có thể tìm người tình thì sao tôi không thể tìm người bạn tâm giao? Sao thế? Chỉ anh mới được làm vậy còn người khác thì không à?”

Đôi mắt của Phó Kiến Hưng rất đen. Nghĩ đến Lục Hoà Nhi, tâm trạng của tôi càng kém hơn: “Hơn nữa Tổng Giám đốc Phó có thể cùng cô Lục đối xử chân thành với nhau, đi tìm chân lý của cuộc sống. Mà tôi chỉ đi ăn uống với bạn bè, hơn nữa cũng không phải người vượt trội gì, Tổng Giám đốc Phó việc gì phải lo lắng? Tôi còn sạch sẽ hơn anh rất nhiều!”

“Sạch sẽ hơn rất nhiều?” Anh cười khẩy, cơn rét lạnh thấu xương ngập tràn trong không khí: “Em sạch sẽ ư? Hay là để anh nhìn xem sao?”

Nói rồi tay anh dùng sức, kéo tôi lên trên người anh bằng một lực rất mạnh, sau đó hành động nhanh chóng rút kim truyền nước trên mu bàn tay anh ta rồi xoay người và đè lên tôi.

Tôi tức giận: “Phó Kiến Hưng, anh thả tôi ra.”

Anh xấu xa nói với giọng khàn khàn: “Thả ra? Chứ không phải em chọc cho anh giận là vì muốn anh làm thế này sao? Sao hả? Không vui ư?”

“Phó Kiến Hưng, nếu anh không muốn đứa bé này thì anh có thể nói thẳng, không cần phải dùng cách này nhiều lần để ép tôi bỏ con.” Tôi bình tĩnh lại, trong lòng biết là tôi không vùng vẫy khỏi anh được.

Anh dừng tay, mắt nhắm lại rồi thở dài một hơi, giọng nói trầm trầm bất lực: “Thẩm Mai Trang, rốt cuộc em muốn anh làm sao đây?”