MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Chí TửChương 153

Người Yêu Chí Tử

Chương 153

429 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 153

Sự mất tích của Thẩm Mạnh là do người Thành phố K đến, nghe nói là người của bên nhà đầu tư, hình như là đến nhận cháu trai.

Về sau, tôi cũng không nghe thấy tin tức về anh ta nữa.

Tôi và Mộng Thu ở Thuận Thành, vừa làm thêm vừa học, còn phải đến bệnh viện chăm sóc bà ngoại. Trị liệu hóa chất gần ba năm, bà ngoại cũng sắp không chống đỡ nổi nữa, tiền bán nhà cũ đã sớm tiêu hết sạch.

Tôi vừa học vừa kiếm tiền, hoàn toàn không có cách nào cầm cự được. Tôi đã nảy ra ý định bỏ học, bà ngoại vì chuyện này mà giận một thời gian dài, sau đó mới có chuyện bà đi tìm ông cụ Phó.

Bà ngoại nói, bà và ông cụ Phó quen biết nhau nhiều năm, đợi đến khi bà mất, bà sắp xếp giao tôi cho ông cụ Phó, như vậy bà cũng yên tâm.

Sau đó chưa đến một năm, bà ngoại kết thúc sự đau khổ của việc trị liệu bằng hóa chất, bà từ chối việc trị liệu tiếp, không bao lâu sau thì mất.

Sau khi tốt nghiệp đại học, ông cụ Phó bảo tôi kết hôn với Phó Kiến Hưng.

Quá trình diễn ra rất sơ sài, qua loa nhưng lại là ký ức duy nhất tôi trải qua trong hai mấy năm. Thẩm Mạnh trong đoạn ký ức này là một nỗi ám ảnh, khiến người ta vừa căm hận vừa khiếp sợ.

Tôi ghét Thẩm Mạnh, càng không muốn ở chung một chỗ với anh ta nên đã nhích khỏi anh ta, muốn rời đi, không muốn bị anh ta ôm từ phía sau.

“Mai Trang, nếu em đã trở về thì không còn lý do để rời đi nữa!”

Giãy giụa mấy cái, tôi vẫn không thoát nổi anh ta. Tôi nhíu mày, nói: “Thẩm Mạnh, tôi không muốn gặp anh, bắt đầu từ lúc anh xuất hiện, trong lòng tôi đã biết rõ.”

“Không sao, chúng ta có thể từ từ.” Nói xong, anh ta rời khỏi người tôi, nhìn tôi nói: “Em muốn thứ gì, anh đều có thể cho em.”

“Mạng của cả nhà chủ nhiệm Lý, anh có thể cho tôi không?” Tôi lên tiếng. “Nhiều năm qua đi như vậy rồi, nếu anh không xuất hiện, tôi có thể đã sớm quên đi khoảng thời gian đó rồi. Nhưng Thẩm Mạnh à, anh vừa xuất hiện là tôi bỗng nhớ lại, tôi không dám bảo đảm tôi vẫn có thể giữ kín như bưng chuyện này.”