MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Chí TửChương 164

Người Yêu Chí Tử

Chương 164

307 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 164

Tôi gật đầu: “Ừm!”

Xoay người đối diện với gương mặt đẹp trai của anh, tôi hơi mơ màng, theo bản năng chui vào lòng anh: “Hôm nay anh không đến công ty hả?”

Khoảng thời gian này chắc là anh rất bận.

“Ở nhà với em!” Anh nói, ôm tôi vào lòng, cười nhạt nói: “Anh định mai sẽ giao mọi việc trong công ty cho Cao Nghĩa, xin nghỉ thai sản!”

Tôi bật cười: “Cho nên anh định anh sinh à?”

Bàn tay to của anh đang vuốt ve bụng dưới, tôi có thể cảm nhận rõ ràng đúng là đứa trẻ này đang lớn lên từng ngày.

“Hình như không thể!” Anh hôn lên trán tôi, lên tiếng hỏi: “Đói không?”

“Không đói!” Mới ngủ dậy nên tôi ăn không vô.

Đã thức thì không ngủ tiếp được nữa, nhưng tôi luyến tiếc sự ấm áp được nằm trong chăn, không biết tại sao đã tháng bảy rồi nhưng tôi cứ thấy lạnh.

Tôi dịch người, áp sát người Phó Kiến Hưng, đụng trúng nơi đó của anh.

Anh hít một hơi, cúi xuống nhìn tôi: “Hết nhức tay rồi à?”

Người tôi cứng đờ, lùi về phía sau một chút lại bị anh ôm chặt: “Anh phải nhịn thêm sáu tháng nữa!”

Ừ thì!

Tay bị anh nắm chặt, tôi đã đoán được ý định của anh.

Khẽ cắn môi bảo: “Ảnh hưởng không tốt đến thai nhi!”

“Ai nói?” Anh cười khẽ, đã ấn tay tôi xuống dưới rồi.

“Bác sĩ Trình!” Đúng là sau bốn tháng thì sẽ ảnh hưởng ít nhiều.

Không khí hơi ướt át, anh làm một hồi, hơi thở gấp: “Cậu ta nói bậy!”

Vừa làm là làm hết một tiếng đồng hồ, tôi cũng không thể ngủ nướng được nữa, ngồi dậy vệ sinh một lúc, Phó Kiến Hưng lấy quần áo chuẩn bị đi tắm.

Tôi ra khỏi phòng tắm, xuống dưới nhà.