MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Chí TửChương 39

Người Yêu Chí Tử

Chương 39

444 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 39

Tôi hoảng sợ, anh đang uy hiếp, không ngờ người đàn ông này lại dùng loại thủ đoạn đê hèn này để uy hiếp tôi xin lỗi Lục Hòa Nhi ư?

Tôi ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt của anh, hàm dưới của anh vẫn đang kéo căng lại, bộ râu lún phún tạo nên vẻ gợi cảm rất tự nhiên, phóng khoáng.

Nhưng lúc này tôi không có tâm trạng để thưởng thức khuôn mặt này, trong lòng lại nổi lên cảm giác lạnh lẽo, một lúc lâu sau, tôi lên tiếng: “Được, tôi xin lỗi.”

Tôi hất tay anh ra, đi đến bên cạnh Lục Hòa Nhi, kìm nén hết tất cả sự bực bội, nhìn cô ta và nói: “Xin lỗi cô!”

Lúc này Lục Hòa Nhi đang bày ra vẻ mặt yếu đuối đáng thương, cứ như thể khi nãy tôi đã thật sự ức hiếp cô ta vậy.

Kiều Cao Nghĩa ở bên cạnh quả là rảnh rỗi hết sức, thấy tôi lên tiếng xin lỗi, anh ta còn tỏ ra khinh bỉ: “Đánh người ta rồi xin lỗi một câu nhẹ nhàng như vậy là xong à? Vậy giết người rồi nói một câu xin lỗi là được rồi, còn cần đến pháp luật làm gì nữa?”

Đệch!

Tôi thật sự đã nén giận rất lâu rồi, tôi nhìn sang anh ta, lạnh lùng đáp: “Anh còn muốn thế nào nữa?”

Anh ta khoanh tay trước ngực, nói với vẻ mặt thản nhiên: “Giữa anh em chúng tôi có một quy tắc, ai làm sai chuyện gì thì khi xin lỗi nhất định phải có thành ý. Mọi người uống rượu vui vẻ với nhau là coi như xong chuyện!”

Con mẹ nhà anh ta!

Đây là xin lỗi ấy hả?

“Cao Nghĩa, đừng làm loạn!” Người từ nãy đến giờ vẫn luôn đứng xem náo nhiệt là Trình Quyết Phong lên tiếng, đôi lông mày của anh ta đã nhíu chặt lại.

Kiều Cao Nghĩa không nhìn anh ta mà lại nhìn sang Phó Kiến Hưng và nói: “Anh ba, anh thấy thế nào?”

Đôi mắt đen của Phó Kiến Hưng hơi nheo lại, ánh mắt sâu thẳm đặt lên người tôi, anh hơi nhíu mày lại, một lúc lâu sau anh nhìn Lục Hòa Nhi hỏi: “Em thấy nên giải quyết thế nào mới phù hợp?”

Lục Hòa Nhi hơi cúi đầu, giọng của cô ta rất nhỏ, nhưng mọi người đều nghe thấy: “Dù sao chị Thẩm cũng là vợ của anh Kiến Hưng, anh Kiến Hưng nói nên làm thế nào thì làm thế ấy đi!”

Đồ trà xanh!

Tôi vẫn cố nén cục tức trong lòng, nhìn Kiều Cao Nghĩa và nói: “Anh nói đi, uống ở đâu?”