MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Chí TửChương 43

Người Yêu Chí Tử

Chương 43

446 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 43

Bước chân của anh khựng lại, sau đó anh đi đến bên cạnh, kéo tôi dậy và cau mày nói: “Đến bệnh viện!”

Tôi: …

Đây có được coi là tự bê đá đập lên chân mình không?

“Không được…”

Tôi lên tiếng từ chối quá nhanh, đôi mắt đen láy của anh hơi híp lại, nhìn tôi một cách đầy ý tứ sâu xa: “Thẩm Mai Trang, hình như cô rất không muốn đến bệnh viện?”

“Không phải…” Nói đến đây, mặt tôi không khỏi hiện lên vẻ buồn bã, tôi nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hoe: “Tôi sợ cái cảm giác nằm trên bàn phẫu thuật mà không có một chút tri giác nào cả!”

Người anh lập tức cứng đờ lại một cách rõ rệt, một lúc lâu sau anh đột nhiên dẫn tôi ra khỏi phòng ngủ.

Tôi tưởng là anh muốn đưa mình đến bệnh viện, bèn kéo tay áo anh, nói với đôi mắt đỏ hoe: “Phó Kiến Hưng, tôi thật sự không muốn đến bệnh viện!”

Huống hồ tôi cũng không thật sự bị đau bụng.

“xuống dưới ăn chút gì đi.” Anh liếc nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng, còn mang theo một chút bất đắc dĩ.

Tôi nhất thời không thể nói ra được cảm nhận trong lòng mình. Lúc giải vây của anh ngày hôm qua và cả sự thỏa hiệp ngày hôm nay, hình như anh không lạnh lùng như vậy.

Con người là loài động vật vô cùng tham lam, một khi đã nếm được một chút ngọt ngào thì sẽ càng muốn có nhiều hơn nữa, cuối cùng còn muốn chiếm làm của riêng mình.

Phó Kiến Hưng đưa tôi tới bên bàn ăn rồi vào bếp một lúc, khi đi ra, trên tay anh cầm một bát đồ ăn.

Tôi vốn tưởng đó là cháo, nhưng không ngờ đó lại là trứng gà đường nâu. Tôi lập tức nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp, anh chỉ hờ hững liếc nhìn tôi, sau đó nói với giọng trầm thấp: “Lát nữa Quyết Phong sẽ đến khám bệnh cho cô, tạm thời cô không cần đến công ty nữa. Mặc dù dự án bên chỗ viện trưởng Lục đã hoàn công, nhưng cô vẫn phải tự chịu trách nhiệm cho những tổn thất vì sự chậm trễ của mình. Hôm nay tạm thời không cần đến công ty, nghỉ ngơi cho tốt đi!”

Nói xong, anh mặc áo khoác rồi cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.

Tôi hơi sửng sốt, anh… sự thay đổi của anh đối với tôi bắt đầu từ khi nào vậy? Sau khi biết tôi có thai… Nhìn bát trứng gà đường nâu, tôi không động đậy mất một lúc lâu.