MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Chí TửChương 46

Người Yêu Chí Tử

Chương 46

426 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 46

Anh về hồi nào vậy?

Nghe có tiếng động, Phó Kiến Hưng quay đầu lại, đôi mắt đen dừng trên quả dưa chuột trong tay tôi, đôi mày nhíu lại, giọng trầm thấp: “Cô định dùng nó làm gì?”

Tôi bất ngờ, nói như kiểu đương nhiên: “Ăn!” Thứ này ngoài ăn ra còn để làm gì nữa?

Phó Kiến Hưng cười mỉa: “Tôi không thoả mãn được cô nên cô cần đến nó à?”

Tôi?

Tôi thấy hơi không hiểu suy nghĩ của anh, gì mà tôi cần đến nó?

Thấy anh đứng lên đi về phía tôi, sắc mặt u ám, tôi không rõ anh bị gì, giơ quả dưa chuột trong tay lên, nhìn anh nói: “Anh có muốn một quả không?” Ban nãy tôi tiện tay rửa hai quả.

Ánh mắt Phó Kiến Hưng trở nên thâm thuý lạ thường: “Không cần!” Nói rồi, anh cầm quả dưa chuột trong tay tôi ném sang bên cạnh. Bàn tay to lớn ôm lấy eo tôi, ngón tay sờ lên môi tôi.

Tôi có ngốc đi chăng nữa thì cũng biết bây giờ anh định làm gì, tiềm thức làm tôi muốn tránh đi nhưng lại bị anh ôm chặt, giọng trầm khàn: “Đã vài ngày trôi qua, chắc là có thể rồi!”

Câu này rất lạ lùng.

“Phó… Ưm!” Lời tôi bị anh chặn lại, tôi giơ tay định đẩy anh ra nhưng nam nữ khác nhau, anh khoẻ hơn nên tôi hoàn toàn không thể đẩy nổi.

Hơi thở ướt át bắt đầu tràn ra không khí, tôi trợn mắt, anh… “Phó Kiến Hưng, đừng… Ưm…”

“Phó Kiến Hưng, vẫn chưa thể, sẽ bị nhiễm trùng!” Lục Hòa Nhi mới sảy thai chưa được bao lâu, anh không chạm vào được, mà tôi cũng thế, tôi có thể hiểu tại sao anh lại như vậy.

Thấy anh không nhúc nhích, tôi hơi sốt ruột: “Phó Kiến Hưng, bác sĩ nói là phải một tháng, xin anh đấy.”

Tôi sắp khóc luôn rồi.

Có lẽ là nhận ra sự cầu xin trong giọng tôi, anh từ từ ngừng lại, im lặng ôm tôi vào lòng, cánh môi lạnh lẽo mơn trớn xương quai xanh của tôi.

Thật lâu sau, hơi thở của anh bình thường lại, anh mới thả tôi ra, ánh mắt u ám: “Đói à?”

Tôi hơi ngại vì ban nãy bụng tôi không biết điều kêu lên, tôi gật đầu cười gượng: “Cả ngày không ăn gì!”

Phó Kiến Hưng ngạc nhiên, sau đó đôi mắt đen dừng trên quả dưa chuột ban nãy, ánh mắt phức tạp nhìn tôi: “Ban nãy cô định ăn dưa chuột?”