MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgười Yêu Chí TửChương 71

Người Yêu Chí Tử

Chương 71

432 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 71

Hành động này rất… lãng mạn đấy!

Anh nhìn tôi một cái, sau đó ra hiệu bảo tôi xuống xe, đi vào trung tâm thương mại với anh. Khí thế của Phó Kiến Hưng cực kỳ kiêu ngạo, cộng thêm gương mặt đẹp đến mức đáng hận kia, khó tránh khỏi thu hút sự chú ý.

Vừa mới tiến vào trung tâm thương mại, có không ít cô gái liếc mắt về phía anh, hoặc là thẹn thùng, hoặc là ngắm nhìn công khai.

Đi theo sau lưng anh, tôi không khỏi chép miệng: “Quả nhiên là tai họa của nhân gian.”

Anh đột nhiên dừng lại. Tôi không chú ý, đập phải lưng anh. Tôi bị đau, nhíu mày nhìn anh: “Sao anh đột nhiên dừng lại thế?”

“Đi đường mà còn ngẩn người!” Nhìn tôi một chút, anh kéo tôi vào cửa hàng hiệu, trầm giọng nói: “Chọn bộ đẹp đẹp đi, tối phải đi gặp mấy người.”

Gặp ai?

Tôi sững sờ, nhưng không có vội vã hỏi. Con người tôi cái gì cũng được, chỉ có mắt thẩm mỹ chẳng ra sao, mấy loại phối đồ này, ít nhiều cũng có chút không hợp ý người.

Thấy tôi tìm hồi lâu mà không lấy ra được quần áo kiểu dáng gì, Phó Kiến Hưng mất kiên nhẫn, trực tiếp bảo nhân viên bán hàng ra tay.

Cuối cùng, vất vả lắm mới chọn cho tôi một chiếc váy liền hoa nhí, kết hợp với áo khoác tây màu trắng. Miễn cưỡng không tệ lắm. Tôi vốn cảm thấy nếu thêm một đôi giày cao gót thì càng hoàn hảo.

Nhưng bị Phó Kiến Hưng bác bỏ, nguyên thoại là: “Phụ nữ có thai không thích hợp đi giày cao gót!”

Bà mẹ nó chứ, giày ba centimet cũng coi là giày cao gót à?

Thở phì phò theo anh lên xe, tôi mới ngớ ra, người này dẫn tôi đi dạo một vòng trong trung tâm thương mại chỉ để mua một bộ quần áo.

“Phó Kiến Hưng!” Anh khởi động xe, nỗi bực bội trong lòng tôi không nhịn được nữa, gọi anh một câu.

“Hả?” Người đàn ông lái lúc lái xe luôn chăm chú, thấy tôi gọi thì ghé mắt nhìn một cái, sau đó tiếp tục lái xe.

“Cô tức giận à!” Tôi cũng không biết mình bị nhiễm cái thói xấu gì, nhưng tôi bực thực sự, vừa rồi tôi còn tưởng anh dẫn tôi đi dạo phố chứ, kết quả…

Anh nhìn tôi một cái, miệng khẽ nhếch, hai đầu lông mày như điểm chút hớn hở: “Tức cái gì?”

Tức cái gì à?

À à…

Tôi cũng không biết!