MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNguyễn NhuyễnChương 2: Ngón tay anh không ngừng dùng lực

Nguyễn Nhuyễn

Chương 2: Ngón tay anh không ngừng dùng lực

631 từ · ~4 phút đọc

“Hửm?” Đôi mắt người đàn ông vẫn nhìn chằm chằm cô, chiếc Ipad trên tay được đặt xuống bên cạnh.

Cô gái nhỏ nắm chặt bàn tay to của Phó Thanh Hành, dẫn dắt chạm vào trên đùi cô.

Nguyễn Nhuyễn mặc một chiếc váy đen ngắn, bàn tay của anh có chút thô ráp nhưng lại như chứa lửa nóng…Rõ ràng khác xa với làn da mịn màng của người con gái.

Bàn tay Phó Thanh Hành ở trên đùi cô, làm khơi gợi hứng thú của anh, tay to bỗng nhiên chu du trên hai chân cô, da thịt vùng này giống như miếng đậu hũ non, vừa mềm mại vừa trơn bóng, quần bảo hộ đen ngăn chặn bàn tay đang tung hoành của người đàn ông tiếp tục xâm lấn.

Khớp tay Phó Thanh Hành nhẹ nhàng nhéo thịt non vùng bắp đùi rồi lại vỗ về phía bên dưới.

“Ưm…” Cô gái nhỏ cắn môi, lần đầu tiên bị người khác chạm vào khiến cả người cô đều tê dại, cách lớp quần lót l*** cũng đã chảy nước.

“Quý khách vẫn ổn chứ, xin hỏi có yêu cầu gì không?” Giọng nói của nhân viên phục vụ hỏi.

Nguyễn Nhuyễn nhìn về phía ngoài cửa sổ, cắn môi không dám cất tiếng.

“Cảm phiền đem tới hai cái chăn, đèn xe giảm xuống một chút, cô ấy có vẻ không thoải mái.” Người bên cạnh thấp giọng mở miệng, đem bức màn che kéo xuống, dùng thân thể che khuất bóng dáng người con gái phía sau.

“Xin đợi một chút.” Sau đó liền đi ra ngoài.

“Cô gái nhỏ, lá gan nhỏ như vậy?” Hơi thở ấm áp của người đàn ông phả vào mặt cô, ai đó đỏ mặt nhìn anh, cảm thấy cả người đều không ổn.

Trong không gian xe tối tăm không rõ biểu cảm của người con gái, nhân viên phục vụ đưa chăn cho người đàn ông, sau đó ân cần tắt đèn rồi rời đi.

Nguyễn Nhuyễn cắn răng, cô mới không phải…

Đem quần bảo hộ cùng quần lót cởi ra, kéo xuống phía dưới mông, cảm giác trống vắng ùa vào khiến cô có chút không thích ứng kịp.

Phó Thanh Hành nghiêng đầu, dõi theo động tác của cô gái nhỏ.

“Tôi mới không nhỏ…” Âm thanh yêu kiều xen lẫn phụng phịu khiến ai đó bật cười.

“Phải vậy không… Để tôi kiểm nghiệm một chút…” Bàn tay to lần nữa phủ lên bắp đùi cô gái, ngón tay mơn trớn lỗ l*** mềm mại.

“Hừ?” Phó Thanh Hằng cúi đầu, vén làn váy của cô lên, hai bắp đùi trắng nõn hơi hơi rộng mở, vành khe l*** hồng hào sạch sẽ, đến chút lông mao đều không có, vách thịt khép chặt dụ hoặc.

“Anh đừng nhìn…” Làm ai đó đỏ mặt níu chặt vạt váy.

“Bao tuổi rồi… hửm?” Cánh môi của anh cong lên, bàn tay to lớn xoa xoa l*** rồi đâm ngón tay lúc nặng lúc nhẹ vào l*** cô.

l*** bị ngón tay anh đâm liền chảy nhớt ,cô vô thức rên lên “Ư… 2…21…”

“Vậy em nên gọi tôi là chú.” Phó Thanh Hành cúi đầu, hôn một cái vào gương mặt cô gái nhỏ.

“A…” Nguyễn Nhuyễn ngẩng đầu nhìn anh.

Người đàn ông co ngón tay lại, nhéo vào hạt đậu đỏ vùng bên dưới, sau đó xoa nhè nhẹ, ngón tay giữa đè xuống khe hở nho nhỏ.

Ngón tay anh hơi thô ráp, chỉ cần dùng một bàn tay vỗ về moi móc l*** mà cũng khiến người con gái mê li, cả người ngập nước, kích thích ngón tay đối phương không ngừng dùng lực trọc vào.

“A…ư…ưm…” Thân mình người con gái run rẩy, nước l*** chảy đầy ra tay người đàn ông.

Không ai biết, phía bên dưới tấm chăn là cảnh tượng gì.