MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhà Có Manh Thê Cưng ChiềuChương 332: Là Anh Ấy Ép Buộc Mình

Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 332: Là Anh Ấy Ép Buộc Mình

560 từ · ~3 phút đọc

Sau khi Kính Thiếu Khanh tải đoạn video về điện thoại, anh hài lòng nhìn cô rồi hỏi: "Em muốn đi về hay ở lại đây?"

Trần Mộng Dao nhảy dựng lên: "Tất nhiên là đi về rồi!" Đang đùa à? Tất nhiên cô sẽ không quay đoạn phim kia một cách vô nghĩa rồi, cô muốn thoát khỏi nanh vuốt của anh mới làm theo yêu cầu còn gi? Trước đây anh không đụng vào cô là vì cả hai đang đóng kịch, còn bây giờ cô đã thật sự trở thành bạn gái của anh, cô mới không tin rằng anh sẽ kiềm chế được bản thân!

Kính Thiếu Khanh cũng muốn miễn cưỡng cô: "Được, vậy tôi đưa em về. À đúng rồi, ngày mai tôi và Đình Sâm phải cùng nhau về Đế Đô rồi, khi nào rảnh sẽ tới đây thăm em. Nếu em dám giờ chiều trò gì nữa thì tôi sẽ gửi đoạn phim đó cho Ôn Ngôn và nhân viên tiệm bánh, để bọn họ phân xử giúp tôi."

Trần Mộng Dao nghien răng nghiến lợi, trong lòng cô thầm nguyền rủa tổ tông nhà anh. Cô vừa bước ra của phòng liền chạm mặt với Mục Đình Sâm đang đúng lúc qua đây tìm Kính Thiếu Khanh, có vẻ hai người họ đăng ký chung một khách sạn này. Trần Mộng Dao nhanh chóng che mặt chạy đi còn Kính Thiếu Khanh thì cười tới thiếu đánh: "Đình Sâm này, lát sau quay lại tôi sẽ tìm cậu."

Mục Đình Sâm dõi theo hai người họ một trước một sau chạy vào thang máy, trên môi không tự chủ cong lên ý cười. Rồi anh giống như nhớ ra gì đó khiến nụ cười biến mất, ảnh mắt cũng trở nên lạnh lùng.

Sau khi đưa Trần Mộng Dao tới trước của tòa tiểu khu, Kính

Thiếu Khanh vẫn còn mặt dày đòi hỏi một nụ hôn từ cô:

"Không hôn tạm biệt sao? Ngày mai tôi phải đi rồi... em sẽ không gặp được tôi vài ngày đây."

Trần Mộng Dao có chút lạnh lùng: "Hai mươi mấy phút trước chúng ta còn tính toán qua lại, từ khi nào trở thành loại tình nồng ý mật như vậy nhỉ?"

Thái độ của cô khiến anh không hài lòng. Anh nhanh chóng vươn tới cắn nhẹ lên môi cô, nói: "Được rồi, đi lên đi, tôi sẽ nhìn em đi vào."

Đến khi Trần Mộng Dao bước tới trước cửa thang máy, cô bỗng nhiên dừng lại rồi xoay người xông tới trước mặt anh. Cô ôm chầm lấy anh rồi bảo: "Lần sau anh tới, tôi sẽ dành chút thời gian rảnh đi cùng anh."

Kinh Thiếu Khanh xoa xoa đỉnh đầu của cô rồi gip cô chỉnh lại khăn choàng trên cổ: "Được, em đi lên đi."

Trần Mộng Dao tung tăng trở về nhà. Trên miệng cô còn ngân nga một bài hát trữ tình mùa đông làm Ôn Ngôn cũng phải tỉnh giấc. Ôn Ngôn mơ hồ hỏi: "Cậu thèm đàn ông rồi à?"

Trần Mộng Dao lén cười rồi chui vào trong chăn ôm chặt Ôn Ngôn: "Mình chính thức yêu đương rồi nha!"

Hơi lạnh trên người cô khiến cho Ôn Ngôn tình ngủ hẳn: "GÌ đây? Yêu đương với ai? Kính Thiếu Khanh?"