MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhạc Tiên Sinh Đang Không VuiChương 316

Nhạc Tiên Sinh Đang Không Vui

Chương 316

511 từ · ~3 phút đọc

Nói xong cô cúi đầu hôn anh như chuồn chuồn điểm nước sau đó chuẩn bị qua người chạy.

Nhưng tiếc rằng phản ứng của Nhạc Cận Ninh nhanh hơn cô, lúc cô cúi người xuống đã ôm Niệm Ninh vào lòng.

“Anh buông em ra, em đã chủ động rồi.” Niệm Ninh có chút không vui.

Rõ ràng đã làm theo lời anh nói, sao lại còn lật lọng!!!

Nhạc Cận Ninh cười đểu nói: “Niệm Ninh của anh hư hỏng từ lúc nào thế?

Biết cách tìm lỗ hổng trong lời nói của anh rồi? Sao vừa nấy không thấy em thông minh như thế nhỉ.”

Niệm Ninh bị Nhạc Cận Ninh vạch trần suy nghĩ nên chỉ đành ấm ức bĩu môi.

Gian manhiIlI “Là anh bắt em bồi thường, cũng chắng nói bồi thường như thế nào..” Niệm Ninh nhỏ giọng lẩm bầm, tuy cô không thể không thừa nhận rằng mình đã bắt được sơ hở trong lời nói của Nhạc Cận Ninh, nhưng người nào đó lại không nói rõ trước!”

Nhạc Cận Ninh nhìn dáng vẻ cô có chút oan ức nên chỉ đành cười khẽ một tiếng: “Đúng là yêu tinhl”

Nghĩ đến bây giờ bụng Niệm Ninh còn có em bé nên anh kìm chế không manh động nhấc Niệm Ninh khỏi đùi mình sau đó quay người đi vào phòng tắm.

Không lâu sau có tiếng nước chảy truyền từ phòng tắm ra.

Niệm Ninh nghe thấy tiếng nước chảy từ phòng tắm, trong lòng thầm thở dài nhẹ nhõm.

May mà trốn được một lần.

Lúc Nhạc Cận Ninh đi ra thì thấy Niệm Ninh vô cùng ngoan ngoãn đứng trước cửa phòng tắm.

“Em giúp anh lau đầu nhé.” Niệm Ninh cầm lấy khăn bông trong tay anh.

Nhạc Cận Ninh ngồi trên giường mặc cho Niệm Ninh ở sau lưng nhẹ nhàng lau đầu: “Coi như em còn chút lương tâm.”

Sau đó anh thu tầm mắt lại, im lặng hưởng thụ giây phút yên bình này.

Niệm Ninh không hài lòng nói: “Em vấn luôn có lòng tốt mà, chẳng qua là lân nào anh cũng không đứng đắn ..

thôi.”

Đúng!!

Tại anh không đứng đắn chút nào!!!

“Bảo anh không đứng đắn?” Nhạc Cận Ninh mở mắt, âm hiểm nói: “Đợi mấy tháng sau anh không đứng đắn cho em xem, để em biết thế nào mới đúng là không đứng đắn!!!”

Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, anh không ngừng ngẫm nghĩ xem đợi sau khi cô sinh đứa trẻ ra thì phải trừng phạt người con gái không biết trời cao đất dày này như thế nào.

Dạo gần đây anh có vẻ quá chiều chuộng cô rồi.

Hừ, còn lâu cô mới sợ, đợi cục cưng ra đời đã là chuyện của mấy tháng sau rồi.

Niệm Ninh làm mặt quỷ đăng sau lưng Nhạc Cận Ninh, nhưng bởi khuất tâm nhìn nên Nhạc Cận Ninh không phát hiện ra.

Lúc này…

“Kính coong…, chuông phòng khách sạn vang lên.