MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người TìnhChương 10

Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình

Chương 10

431 từ · ~3 phút đọc

Giang Anh Tuấn bị đau hừ nhẹ một tiếng rồi nhanh chóng buông Nhan Nhã Quỳnh ra.

Nhan Nhã Quỳnh cho là gặp lưu manh nên còn không kịp nhìn rõ đối phương lại giơ chân lên đá chính xác vào phần dưới của người đàn ông.

Giang Anh Tuấn ngẩn ra rồi vươn hai tay nhanh chóng đỡ lại.

Cú đá mạnh mẽ.

Giang Anh Tuấn xuýt một tiếng, nếu không đỡ cú đá mạnh này thì e rằng kiếp này anh sẽ đoạn tử tuyệt ^ tồn.

“Thật ác độc.”

Giọng lạnh như băng.

Nhan Nhã Quỳnh ngẩn ra, cô cẩn thận nhìn người đàn ông trước mặt mới dần nhận ra là Giang Anh Tuấn.

“Anh Anh Tuấn không ở bên vợ sắp cưới mà lại đến chỗ tôi làm trò lưu manh à?”

Giang Anh Tuấn nghe thấy lời này thì cảm thấy như là câu nói đầy mùi ghen.

Anh cong môi, vòng hai tay qua eo cô rồi bỗng dưng kéo tới.

“Anh Anh Tuấn.”

Giọng Nhan Nhã Quỳnh lạnh lùng.

“Nhã Quỳnh, chuyện Trần Nhật Linh là bất đắc dĩ, chỉ là một danh phận mà thôi.”

“Mà thôi…”

Nhan Nhã Quỳnh cười lạnh.

Cô để hai tay ở trước ngực Giang Anh Tuấn, sắc mặt âm u: “Nếu như tôi nói tôi để ý thì sao?”

Nhan Nhã Quỳnh nói xong mới nhận ra mình mới vừa nói cái gì.

Đột nhiên cô đẩy anh ra rồi nhanh chóng vào nhà.

Không đợi Giang Anh Tuấn vào theo.

“Phịch” một tiếng, đóng cửa lại. Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Nhan Nhã Quỳnh cách cánh cửa đang định mở miệng nói chuyện thì bên ngoài truyền vào tiếng mở khóa.

Nhan Nhã Quỳnh quên là Giang Anh Tuấn có chìa khóa nhà mình.

Đã nói rồi mà, sao người này lại cố chấp vậy chứ? Nói khó nghe là sao người này lại không biết xấu hổ như vậy? “Giang Anh Tuấn.”

“Nhan Nhã Quỳnh.”

Hai người cùng đồng thanh, đôi mắt đen nhánh của Nhan Nhã Quỳnh nhìn chằm chằm đôi mắt đen như mực kia. Cô không cho anh cơ hội nói chuyện mà vươn tay về phía anh: “Trả chìa khóa nhà cho tôi.”

Sắc mặt Giang Anh Tuấn khá âm trầm, cô liên tục từ chối giống như là anh mặt dày mày dạn quấn lấy cô.

Anh khẽ híp đôi mắt đen thâm thúy, mạnh mẽ kiềm chế sự khó chịu ở trong lòng rồi nhanh chóng đập mạnh cái chìa khóa lên cửa.