
Giới thiệu
“Hạnh San Tiểu thư, tôi thích cô! Sau này lớn lên, cô gả cho tôi có được không?” ... “Hạnh San Tiểu thư, mẹ tôi nói cô là Tiểu thư lá ngọc, cành vàng, còn tôi chỉ là phận tôi tớ. Chúng ta không môn đăng, hộ đối.” “Nếu vậy... tôi sẽ cố gắng học hành chăm chỉ, để sau này lớn lên đi làm kiếm tiền, mua nhà lầu, xe sang.” “Đến khi chúng ta xứng đôi, tôi sẽ rước cô về làm vợ của tôi.” “Hạnh San Tiểu thư, lớn lên cô đừng gả cho người khác, có được không?” ... Năm đó, hắn mười bốn, còn cô thì mười hai. Cả hai đều ngây ngô không biết thế nào gọi là thích, thế nào gọi là yêu. Nhưng cậu bé năm đó lại khẳng định chắc như đinh đóng cột, rằng nhất định sẽ cưới cô làm vợ. Chỉ tiếc rằng... đến khi Khâu Kính Hựu đã có tất cả mọi thứ, thì lại không muốn kết hôn với Đới Hạnh San nữa. Và... cho tới thời điểm hiện tại, cục diện đã hoàn toàn đảo ngược. Cô cũng đã không còn xứng với hắn nữa rồi. ... Vốn dĩ Đới Hạnh San chẳng làm sai chuyện gì cả. Cô đã từng là một thiên kim Tiểu thư của một gia đình danh giá, được biết bao Thiếu gia của cả Đại Lục muốn lấy làm vợ. Thế mà chỉ vì thù oán từ 10 năm về trước, Khâu Kính Hựu đã nhẫn tâm hủy hoại nhà họ Đới. Khiến ba mẹ của Đới Hạnh San phải ngồi tù đến hết đời, biến cô trở thành nô lệ của hắn. Trói buộc Đới Hạnh San ở bên cạnh hắn, làm cho cô không thể chăm sóc người em trai đang ở trong bệnh viện, sống đời sống thực vật. Liệu thứ cảm xúc ngây ngô của năm nào, có thể hoá thành tình yêu của hiện tại? Nếu như Đới Hạnh San vẫn cứ cố chấp yêu Khâu Kính Hựu. Thì liệu tình yêu của cô có đủ lớn, để dập tắt được thù hận trong lòng hắn hay không?
Chương 1: Chỉ vì thù oán 10 năm.3 ngày trướcChương 2: Bị hành hạ thành quen.3 ngày trướcChương 3: Đã ướt thế này rồi!3 ngày trướcChương 4: Làm sạch ngón tay cho tôi.3 ngày trướcChương 5: Chấp niệm rất lớn đối với quá khứ.3 ngày trướcChương 6: Không thể chạy đi đâu được.3 ngày trướcChương 7: Hạnh San Tiểu thư, tôi thích cô!3 ngày trướcChương 8: Sốt cao 39,5 độ.3 ngày trướcChương 9: Không vừa ý nên đập phá đồ đạc.3 ngày trướcChương 10: Thích cô ta rồi nên cảm thấy xót?3 ngày trướcChương 11: Đánh thức cậu nhỏ, thay cho lời chào buổi sáng.3 ngày trướcChương 12: Hai tháng mà ngỡ như hai năm.3 ngày trướcChương 13: Cũng sợ làm hắn phật ý.3 ngày trướcChương 14: Hắn còn sống là do ý trời.3 ngày trướcChương 15: Hắn chưa bao giờ quên lời hứa với cô.3 ngày trướcChương 16: Tiểu thư cành vàng, lá ngọc thì sao?3 ngày trướcChương 17: Rất khó để hiếu hết về hắn.3 ngày trướcChương 18: Bò đến đây, hầu hạ tôi.3 ngày trướcChương 19: Ôm đầu gối hắn cầu xin.3 ngày trướcChương 20: Cô là người phụ nữ của hắn.3 ngày trướcChương 21: Hổ không gầm cũng đừng tưởng là mèo bệnh.3 ngày trướcChương 22: Xuống xe!3 ngày trướcChương 23: Ỷ lại vào cô.3 ngày trướcChương 24: Chó thì lấy tư cách gì để ghen?3 ngày trướcChương 25: Thiếu gia có yêu vị Tiểu thư đó không?3 ngày trướcChương 26: Yêu đến điên dại.3 ngày trướcChương 27: Tạo hoá thích trêu người.3 ngày trướcChương 28: Cởi...!3 ngày trướcChương 29: Tự hoài nghi chính bản thân mình.3 ngày trướcChương 30: Chỉ là món đồ chơi rẻ tiền.3 ngày trướcChương 31: Chó cảnh và chó giữ nhà.3 ngày trướcChương 32: Đừng bao giờ có ý nghĩ rời khỏi tôi.3 ngày trướcChương 33: Mày thích đới hạnh san?3 ngày trướcChương 34: Tình yêu rẻ rách.3 ngày trướcChương 35: Tại sao lại là đã từng?3 ngày trướcChương 36: Không thể không nặng lòng.3 ngày trướcChương 37: Ngoan, để tôi ôm.3 ngày trướcChương 38: Con muỗi đó trông như thế nào?3 ngày trướcChương 39: Không ghen...?3 ngày trướcChương 40: Hắn không bao giờ chê cô bẩn.3 ngày trướcChương 41: Tôi thích hạnh san nhất!3 ngày trướcChương 42: Vẫn còn rất quan tâm.3 ngày trướcChương 43: Chẳng phải của riêng ai.3 ngày trướcChương 44: Rời xa mới là tốt!3 ngày trướcChương 45: Làm sao lại bị thương?3 ngày trướcChương 46: Ngoại trừ tôi, không ai đủ tư cách.3 ngày trướcChương 47: Hành động dịu dàng cũng trở nên vô nghĩa.3 ngày trướcChương 48: Một cách yêu, hai kết quả.3 ngày trướcChương 49: Yêu người không thể cưới.3 ngày trướcChương 50: Không thích một cô vợ không hiểu chuyện.3 ngày trước





