Gió tại Huyết Ma Uyên chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng hôm nay, tiếng gió lại mang theo tiếng gào khóc thê lương của những linh hồn vừa tan biến.
Dưới đáy vực, xác của hàng ngàn tu sĩ "Chính đạo" đã chất thành núi. Tô Trường Tiên đứng giữa trung tâm của sự hủy diệt, mái tóc trắng của nàng nhuộm đầy máu khô, thanh ma kiếm trong tay đang phát ra tiếng kêu rít rợn người, như thể nó đang tận hưởng bữa tiệc huyết nhục này.
— "Sư phụ, con đã giết xong đám kiến hôi này rồi." — Tô Trường Tiên ngước mặt nhìn lên không trung, giọng nói lạnh lùng không chút gợn sóng, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt nàng lại lộ ra một tia khát cầu được khen ngợi.
Diệp Bất Phàm từ trong hư không bước ra, đạp lên không khí mà xuống. Tiểu Linh Nhi bay vòng quanh hắn, nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu bên dưới thì rùng mình, vội vàng trốn sau vạt áo của Diệp Đế.
— "Vẫn chưa đủ." — Diệp Bất Phàm nhàn nhạt nói — "Nợ máu phải trả bằng máu của kẻ chủ mưu. Ngươi có biết ai là kẻ đã hiến tế Ma cốt của ngươi cho Thượng Tầng không?"
Thân hình Tô Trường Tiên khựng lại. Đôi mắt đỏ rực của nàng chợt co rụt. Nàng nhớ lại đêm định mệnh đó, khi chính phụ thân và các trưởng lão trong Tô Gia đã trói nàng trên tế đàn, sống sờ sờ đục xương quai xanh để rút đi tinh hoa ma tính, dâng lên cho một "vị thần" từ trên trời rơi xuống.
— "Là bọn họ... những kẻ cùng dòng máu với con." — Nàng nghiến răng, ma khí quanh người bùng nổ mạnh mẽ đến mức khiến vách đá xung quanh sụp đổ.
— "Đi thôi. Ta đưa ngươi về 'nhà'."
Diệp Bất Phàm vung tay, một cánh cổng không gian xé toác thực tại hiện ra.
...
Tô Gia Thành — Thành trì lớn nhất của phía Đông Ma Giới.
Hôm nay, Tô Gia đang tưng bừng mở tiệc mừng Thiên kiêu mới của tộc — Tô Thiên, kẻ đã dung hợp thành công một phần Ma cốt của Tô Trường Tiên. Cả thành trì rực rỡ ánh đèn, tiếng cười nói chúc tụng vang tận trời xanh.
Oàng!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Cổng thành kiên cố nhất vốn có trận pháp bảo vệ, nay bị một lực lượng vô hình nghiền nát thành bột mịn.
Giữa làn khói bụi, một thiếu nữ tóc trắng bước vào, tay kéo theo một thanh kiếm dài lê thê trên mặt đất, tạo ra những tia lửa điện và âm thanh rợn tóc gáy. Sau lưng nàng là một nam tử áo trắng thong dong và một tiểu tinh linh đang tò mò ngó nghiêng.
— "Tô Trường Tiên! Ngươi... sao ngươi còn sống?" — Tô Hoành, tộc trưởng Tô Gia, cũng chính là cha ruột của nàng, kinh hoàng đứng bật dậy từ ghế chủ tọa.
Tô Trường Tiên không nói lời nào. Nàng chỉ vung kiếm.
Xoẹt!
Một đầu người rơi xuống ngay giữa bàn tiệc. Đó là tên quản gia đã từng đánh đập nàng năm xưa.
— "Tiểu Linh Nhi, mở Ma Thần Lĩnh Vực." — Diệp Bất Phàm ra lệnh.
— "Rõ! Ký chủ!" — Tiểu Linh Nhi bay lên cao, chiếc quạt trong tay vung mạnh — "Khóa chết không gian! Không một con kiến nào được thoát khỏi nơi này!"
Một màn sương đen kịt bao trùm lấy toàn bộ Tô Gia. Những kẻ đang định bỏ chạy bỗng nhận ra đôi chân mình đã bị mặt đất nuốt chửng. Sức mạnh của Địa Tàng Cảnh đỉnh phong từ Tô Trường Tiên phối hợp với lĩnh vực của hệ thống khiến nàng trở thành một tử thần thực thụ.
— "Trường Tiên! Ta là cha ngươi! Ngươi định đại nghịch bất đạo sao?" — Tô Hoành gào lên, tay nắm lấy một đạo bùa chú liên lạc với Thượng Giới.
Diệp Bất Phàm khẽ liếc mắt qua đạo bùa chú đó. Hắn thấy được trên đó có dấu ấn của Thiên Khung Cảnh — một cấp bậc tu vi khá cao ở thế giới này. Hắn khẽ nhếch môi:
— "Cha? Ngươi không xứng. Linh Nhi, nâng cấp hệ thống lần thứ 6 ngay bây giờ cho ta."
“Đinh! Túc chủ yêu cầu nâng cấp cưỡng ép! Thời gian nâng cấp: 3 ngày. Bắt đầu quá trình gỡ bỏ mắt xích thứ hai trên linh hồn Hệ thống!”
Tiểu Linh Nhi đột ngột rơi vào trạng thái ngủ say, hóa thành một cái kén ánh sáng nằm gọn trong tay áo Diệp Bất Phàm. Cùng lúc đó, một luồng áp lực kinh khủng từ bầu trời giáng xuống. Một bàn tay khổng lồ từ mây xanh chộp xuống, định cứu lấy Tô Gia.
— "Cút!"
Diệp Bất Phàm chỉ thốt ra một chữ. Một luồng sóng âm vô hình đánh văng bàn tay khổng lồ đó tan nát. Hắn nhìn Tô Trường Tiên đang đâm thanh kiếm vào ngực Tô Hoành, lạnh nhạt nói:
— "Giết sạch bọn chúng. Ta sẽ chặn đứng Thiên đạo của thế giới này cho ngươi. Trong vòng 3 ngày tới, Tô Gia phải biến mất khỏi bản đồ."
Tô Trường Tiên nhìn sư phụ mình đang một tay chống đỡ cả bầu trời đang sụp xuống, lệ máu chảy dài trên má. Nàng biết, sư phụ đang đánh đổi sự yên bình của hắn để nàng được báo thù trọn vẹn.
— "Đồ nhi tuân mệnh!"
Tiếng kêu thét vang vọng suốt ba ngày đêm tại Tô Gia Thành. Máu chảy thành suối, ngấm sâu vào lòng đất. Diệp Bất Phàm ngồi trên đỉnh cao của tòa tháp, một tay giữ cái kén của Linh Nhi, một tay ngăn cản những đợt sấm sét phẫn nộ từ phía Thế giới Siêu Cấp đang muốn can thiệp.
Hắn khẽ vuốt ve cái kén: "Ngủ đi Linh Nhi. Khi ngươi tỉnh dậy, ngươi sẽ thấy thế giới này... đã thay đổi rồi."