4
Vậy nên, tại sao lại phải là Tiểu Nguyệt?
Bao năm qua, tôi hiểu rất rõ, từ đầu đến cuối, Tiểu Nguyệt chưa từng làm gì sai.
Nhưng mỗi lần thấy cô ấy được mọi người yêu quý, tôi lại nảy sinh suy nghĩ độc ác, muốn kéo cô ấy xuống.
Có những người, sinh ra đã là kẻ đối đầu với mình.
Rõ ràng Tiểu Nguyệt mới là con riêng.
Rõ ràng, người không thể lộ diện nên là cô ấy mới đúng.
Một tuần sau, tôi nộp đơn xin tham gia chương trình trao đổi sinh viên của trường.
Tự mình kiểm lại tài sản, thu xếp hành lý, chuẩn bị một mình lên đường đến Kinh thành.
Hôm danh sách được xác nhận, Cảng Thành đổ cơn mưa lớn chưa từng có.
Tôi đẩy Dư Hoài Dự — lúc ấy đang cảm — ra ngoài mưa, bắt anh đến tiệm bánh mua cho tôi bánh tart trứng nướng nóng.
Đôi giày trắng của anh lội qua bùn đất, lem luốc một màu nhầy nhụa.
Tôi nhìn bóng lưng của anh, tay siết chặt chiếc ô định đưa, rồi quay người ném thẳng vào thùng rác.
Giang Niệm, một đứa bị cả thế giới ghét bỏ như mày thì sống đúng như vậy đi, giả làm người tốt để làm gì.
Quả nhiên, Dư Hoài Dự sau khi dầm mưa đã sốt cao ngay trong đêm.
Tôi không phải người quân tử, thừa dịp người ta nguy khốn mà ra tay.
Nam sinh với ánh mắt mờ mịt bị tôi lôi vào phòng vẽ.
Tôi ép anh ngồi xuống ghế, cưỡng hôn anh.
Tôi đặc biệt thích nốt ruồi trên yết hầu anh.
Hôn hàng ngàn lần, thậm chí còn cắn để lại dấu răng.
Hôm đó, tôi nằm rạp lên người anh, ôm lấy cổ thì thầm dụ dỗ:
“Dư Hoài Dự, tôi tặng anh một món quà đặc biệt nhé, anh không được phép quên tôi.”
Mặt anh nóng ran, mắt lấp lánh.
Trong ánh mắt ấy, là sự chua xót không thể che giấu.
Thì ra, tôi — Giang Niệm — cũng sợ bị người khác quên lãng.
Tôi dùng dây buộc chặt cậu thiếu niên vào chiếc ghế trong phòng vẽ, bắt anh mặc áo sơ mi trong suốt làm người mẫu cho tôi.
Cọ vẽ lướt qua ngực anh, để lại một vệt đen.
Sự đối lập giữa sắc đen và hồng tạo nên một cú sốc thị giác dữ dội.
“Đừng…”
Cậu thiếu niên mắt hoe đỏ, cau mày thật chặt.
Tôi đặt cọ xuống, khụy người xuống trước mặt anh.
Ngay lập tức, đầu Dư Hoài Dự ngửa lên thật cao.
Vẻ nhục nhã và cam chịu đồng thời hiện rõ trên gương mặt.
Hai cánh tay bị trói sau lưng nổi rõ gân xanh.
Tôi nắm lấy cằm anh, ép anh hé miệng, cùng tôi chia sẻ vị ngọt tanh đó.
Trong căn phòng vẽ chật hẹp, cậu trai trẻ quần áo xộc xệch, khắp người đầy dấu hôn…
Một cơn gió thổi qua, rèm trắng tung bay.
Tiếng chim hót lảnh lót xen lẫn tiếng thở dốc của hai người, khiến mặt mày đỏ ửng.
“Niệm Niệm?”
Tiếng của cô giúp việc vang lên dưới lầu, bà ấy vừa đi chợ về.
Tôi móc ngón tay dưới cằm Dư Hoài Dự, nghiêng đầu hôn lên môi anh:
“Sợ à?”
Ngay khi tay vừa chạm vào tay nắm cửa, lông mi của Dư Hoài Dự run lên dữ dội, anh nghiến răng cắn vai tôi, phát ra tiếng rên nén lại.
“Cửa phòng cũng không khóa, hai đứa nhỏ này sáng sớm đã không thấy đâu rồi.”
Tiếng bước chân dần xa, tôi ôm cổ anh, cười ranh mãnh:
“Yên tâm đi, tôi có khóa cửa rồi.”
Dư Hoài Dự ngẩng đầu liếc nhìn tôi.
Đôi mắt đen sẫm, trong đó ẩn giấu cảm xúc mà tôi không hiểu nổi.
Trời sắp sáng, ánh bình minh len lỏi qua cửa sổ.
Vầng sáng màu cam rải xuống ngực, mồ hôi lấm tấm như vụn kim cương.
Cắn chặt đôi môi trắng bệch, tôi gắng sức đứng dậy từ lòng cậu nam sinh.
Chống lên đùi, phải mất một lúc lâu mới có thể đứng vững.
Trước mắt tôi, anh do đổ mồ hôi nên đôi môi vốn nhợt nhạt trở nên đỏ mọng.
Gương mặt cũng hiện lên một lớp hồng đầy khả nghi.
Rõ ràng, đã bị tôi bắt nạt đến mức không thể chịu nổi.
Chắc anh sẽ hận tôi.
Tôi nghiêng đầu ghé sát vào tai anh, mấp máy môi:
“Dư Hoài Dự, anh xem, chúng ta đều đã bẩn như nhau rồi.”
Dư Hoài Dự chưa bao giờ thích tôi.
Chỉ vì sống nhờ nhà người khác, nên mới nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác.
Hôm cưỡng ép anh, tôi vốn đã không nghĩ rằng mình còn có thể gặp lại anh.
Nhưng, đời nào dễ chiều theo lòng người.
5
“Sớm biết vậy đã xin WeChat của cậu Dư rồi.”
Lạc Lạc siết chặt điện thoại, mặt đầy tiếc nuối.
“Anh ta sẽ không cho đâu.”
“Ờ ha, mấy người đẹp trai kiểu đó, gái nào mà chưa gặp qua chứ.”
…
Sáng hôm sau, tôi bị đói đánh thức.
Giơ tay lên xoa cổ, lại sờ phải một bàn tay toàn mồ hôi.
Ngẩn người mấy giây mới nhận ra là do thuốc cảm uống đêm qua bắt đầu phát huy tác dụng.
Học ở Kinh thành hơn một năm, tôi vẫn chưa quen nổi thời tiết vừa lạnh vừa nóng ở đây.
Màn hình điện thoại trên gối bỗng sáng lên, hiện một tin nhắn mới.
Q: 【@mọi người, tám giờ tối nay tập hợp chụp ảnh của câu lạc bộ, đừng quên nhé.】
Q: 【Vị trí: (Hoàng Sa)】
Một Quả Cà Chua: 【Hoàng Sa á?】
Q: 【Phải rồi, vì đây là buổi tụ họp đầu tiên nên muốn chọn nơi hơi sang một chút. Chi phí mọi người đừng lo, tôi có bạn làm ở đó, được giảm giá. Không đắt đâu, để tôi bao cũng được.】
Dương Dương: 【Trưởng ban oách quá!】
Một Quả Cà Chua: 【Tuyệt vời!】
Tôi liếc qua rồi định tìm cái cớ từ chối.
Tin nhắn còn chưa gửi, đối phương đã nhắn riêng tới.
S-23, kỹ sư phần mềm Tống Thanh: 【Học muội, biết em đang tránh anh. Nhưng lần này là buổi gỡ băng tập thể, em là phó ban rồi, không thể cứ tiếp tục né tránh mãi được, đúng không?】
Suy đi tính lại, cuối cùng tôi vẫn chỉ đáp lại một chữ “Được”.
Tống Thanh, học trưởng hơn tôi một khóa.
Năm ngoái khi nhận chức, được điều từ ban ngoại giao sang làm trưởng ban.
Tết năm ngoái, anh ta đột ngột gọi video để tỏ tình với tôi.
Khiến tôi hoàn toàn không kịp trở tay.
Không phải chưa từng từ chối, nhưng người này đầu óc có vấn đề, cứ khăng khăng nói thích tôi là việc của anh ta, không liên quan đến tôi.
Còn việc tỏ tình, chỉ là… thông báo cho tôi biết một tiếng.
Vì thế, học kỳ này, anh ta càng điên cuồng hơn.
Hoa tươi, trà sữa, đàn guitar, nến thơm… đủ trò khiến tôi không ngẩng nổi đầu trong câu lạc bộ.
Suy nghĩ kỹ, tôi vẫn quay về ký túc xá thay đồ.
Bảy giờ rưỡi tối, tôi xách túi đứng ở cửa.
Áo phông rộng, dép tổ ong, mặt mộc hoàn toàn.
Giữa một đám trai xinh gái đẹp ăn diện kỹ càng, tôi như người ở hành tinh khác.
“Phó ban, chị định mặc thế này đi Hoàng Sa thật à?”
Kỷ Dương Dương tròn mắt không tin nổi, đi vòng quanh tôi ba vòng.
“Ừm.”
“Đó là Hoàng Sa đó nha, chỗ đó thường có cả sao và hot girl ra vào, chị định mặc quần đùi áo thun bước vào luôn đấy hả?”
Tôi do dự một chút, móc trong túi ra một thỏi son.
Vặn nắp, thoa lên, bặm môi.
“Vậy thì sao?”
Cô nàng dậm chân: “Mặt như thế mà không biết tận dụng gì hết!”
Còn chưa dứt lời, một chiếc Mercedes-Benz G-Class màu trắng dừng lại trước mặt.
Kính xe hạ xuống, Tống Thanh liếc tôi một cái, cau mày nhưng không nói gì, chỉ ra hiệu mọi người lên xe.
“Trời ơi, là G-Class thật kìa!”
Hiển nhiên, lời khen của Dương Dương khiến Tống Thanh rất hài lòng.
Anh ta nhếch khóe môi cười, lưỡi đẩy nhẹ vào má:
“Nhà đang dư xe, tiện tay lấy một chiếc.”
“Không chỉ một cái, học trưởng ơi, anh đúng là đại gia!”
Tôi không nhịn được bật cười khúc khích.
“Xin lỗi.”
Cả xe lặng ngắt như tờ.
Chỉ một thoáng, rồi lại ồ lên tán thưởng như cũ.
May mà đường cũng không xa, khoảng hai mươi phút đã đến nơi.
Vị trí đất vàng đắt đỏ, bảng hiệu lộng lẫy, tòa nhà cao vút.
Y như thành phố S trong tiểu thuyết, nơi ngập tràn ánh sáng và rượu chè.
Nếu Lạc Lạc mà tới, kiểu gì cũng phải ngửa mặt hú lên một câu: “Giàu đến mất nhân tính!”
Giống như lời đồn, người ra vào toàn là trai xinh gái đẹp.
Tầng 1 và 2 là các phòng bình thường, mức tối thiểu là 20 ngàn.
Lên cao nữa thì tụi sinh viên tụi tôi khỏi mơ tới.
Tôi đi theo mọi người vào phòng riêng.
Ghế còn chưa ngồi ấm, đã bị ép uống rượu.
Xã giao mà, cứ ly này nối tiếp ly kia.
Tôi vốn cũng chẳng định nán lại lâu.
Vài chai xuống bụng, đầu óc bắt đầu choáng váng, tôi kiếm cớ đi vệ sinh để chuồn.
Cánh cửa phòng vừa đóng lại, thế giới bên tai lập tức trở nên yên tĩnh.
Tôi tò mò chạm vào tay nắm cửa, cả người có hơi ngơ ngác.
Không biết cửa này làm bằng gì mà cách âm kinh khủng đến thế.
Mai mốt có quay lại, nhất định phải hỏi lễ tân cho rõ, sau đó lắp ngay một cái cho tầng hầm nhà mình, hê hê.
Không đúng.
Tôi đâu có đàn ông, chơi trò tình thú với ai bây giờ chứ?
6
Có lẽ vì đứng úp mặt vào tường hành lang quá lâu, cô nhân viên phục vụ mỉm cười bước đến.
“Có cần giúp đỡ không ạ?”
Tôi lắc nhẹ đầu, nhắm mắt cảm nhận một chút rồi mở miệng: “Cho hỏi, nhà vệ sinh ở đâu vậy?”
“Nhà vệ sinh ở tầng 1 và tầng 2 vẫn chưa được dọn dẹp xong ạ. Tôi quẹt thẻ thang máy đưa chị lên tầng 12, đi hết hành lang rẽ trái là sẽ thấy.”
“Cảm ơn cô.”
Thang máy chậm rãi đi lên, tôi lôi điện thoại ra, mở khung trò chuyện với Lạc Lạc.
Đánh máy mấy lần đều không thành công.
Cuối cùng đành gửi một đoạn ghi âm.
Đối phương chắc đang chơi game, bật chế độ không làm phiền nên mãi không hồi âm.
Thang máy đến tầng, tôi lần theo tường đi ra.
Lúc ấy tôi thầm cảm thấy may vì mình đang mang dép tổ ong, nếu không thể nào khỏi vấp té.
So với tầng dưới, tầng 12 đèn còn mờ hơn.
“Hành lang… rẽ trái ở cuối…”
Tôi lẩm bẩm, chậm rãi bước về phía trước.
Trong ánh sáng mờ mờ ảo ảo, luôn có cảm giác ai đó đang dõi theo mình.
Ngẩng đầu lên, đập vào mắt tôi là một đôi mắt sâu thẳm đến đáng sợ.
Theo phản xạ, tôi muốn chạy.
Nhưng thân thể không nghe lời đầu óc.
Tay chân loạn xạ múa một lúc, mới miễn cưỡng quay người lại được.
“Giang Niệm, em chạy gì vậy?”
Giọng trầm thấp của người đàn ông không mang theo cảm xúc, nhưng lại khiến người ta nghẹt thở.
Tôi liên tục đập vào nút gọi thang máy, nhưng đèn không hề sáng.
Đôi giày da cao cấp đế đỏ dẫm lên sàn gỗ, phát ra tiếng cộc cộc.
Tựa như tiếng quỷ mị giữa đêm tối, khiến sống lưng người ta lạnh toát.
Ngực Dư Hoài Dự áp sát lưng tôi, nóng hổi.
Qua hai lớp vải mỏng, tôi có thể nghe rõ tiếng tim anh đập.
Từng nhịp, vững vàng.
Dư Hoài Dự khẽ nhấc mi mắt, khóe môi như cười như không: “Cái này là nhận diện gương mặt.”
Quả nhiên, đúng lúc anh nghiêng người lại gần, nút thang máy sáng lên.
Tôi mím môi, cúi đầu nhìn mũi chân: “Cảm ơn.”
Thang máy vừa mở cửa, cổ tay tôi đã bị ai đó nắm chặt.
Ngay giây tiếp theo, cánh cửa kim loại màu bạc lại từ từ khép lại trước mặt.
Dư Hoài Dự ép sát từng bước, dồn tôi vào tường hành lang.
Đôi mắt hoa đào quen thuộc khẽ nheo lại: “Chúng ta—”
“A Dự, anh đứng đó làm gì thế?”
Cuối hành lang thò ra một cái đầu, thiếu nữ ánh mắt cong cong như trăng khuyết, rạng rỡ và dễ gần.
Tiểu Nguyệt lại càng xinh đẹp hơn rồi.
Cô mặc nguyên bộ đồ phong cách Miu, vừa tinh nghịch vừa tươi sáng, như bước ra từ truyện tranh thanh xuân vườn trường.
Người đàn ông trước mặt tôi đột nhiên kéo giãn khoảng cách giữa hai chúng tôi, gần như muốn quấn chặt tôi vào bên trong áo khoác của anh.
Cùng lúc đó, Dư Hoài Dự khẽ nói một câu chỉ đủ cho hai người nghe: “Đừng cử động.”
Tay tôi định đẩy anh ra cứ thế cứng đờ giữa không trung, để mặc anh che chắn kín mít cho mình.
Có lẽ anh không muốn Tiểu Nguyệt hiểu lầm.
Tối nay tôi đã uống không ít, giờ bị Dư Hoài Dự giữ chặt như vậy, thái dương bắt đầu giật thình thịch.
Hàng mi trước mắt run lên, tôi lặng lẽ giấu đi cảm xúc trong đáy mắt.
Lòng bàn tay vừa bị nắp chai cứa qua đột nhiên nhói đau, kéo theo cả kẽ tay cũng tê dại.
Phiền chết đi được.
“Anh đến liền, em vào trước đi.”
Cô gái sờ cằm, nụ cười trên mặt nhạt đi vài phần: “Nhớ vào nhanh đấy nhé. Nếu anh dám cho em leo cây lần nữa, em sẽ về méc ba đấy.”
Dứt lời, cô đóng cửa lại.