Sau khi Trần Chính rời đi, không gian của Mặc Niệm Đường chìm vào một sự tĩnh lặng đến mức cực đoan. Tiếng nước mưa nhỏ giọt ngoài hiên dường như cũng bị chặn lại bởi một bức tường vô hình, khiến thực tại trở nên cô đặc như thể thời gian vừa ngừng trôi. Tiêu Tiêu đứng tựa lưng vào giá gỗ, nhìn bóng mình đổ dài trên sàn nhưng rồi lại bất giác liếc sang chỗ Thẩm Mặc. Anh đang đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc của ngõ Hồ Đồng, nơi những ánh đèn đường cũng không thể xuyên thấu qua lớp sương mù kỳ lạ bao quanh bảo tàng.
Dưới chân Thẩm Mặc vẫn là khoảng trống rỗng ấy. Dù ánh đèn dầu hổ phách đang cháy rực ngay bên cạnh, anh vẫn không có bóng. Tiêu Tiêu lấy hết can đảm bước tới, giọng cô nhỏ như tiếng gió thoảng rằng anh thực sự là ai, và tại sao anh lại tồn tại ở một nơi nằm ngoài quy luật của ánh sáng như thế này. Cô không còn cảm giác sợ hãi nữa, chỉ còn một nỗi tò mò mang theo sự xót xa mơ hồ dành cho người đàn ông dường như đã đứng đó từ thiên niên kỷ trước.
Thẩm Mặc không quay đầu lại, nhưng giọng nói của anh vang lên, lần này mang theo một âm hưởng sâu thẳm như tiếng vọng từ dưới lòng giếng cổ. Anh bảo rằng con người thường tin rằng vạn vật sinh ra từ xương thịt và linh hồn, nhưng họ lại quên mất sức mạnh của những ý niệm bị dồn nén. Anh không phải là một người chết chưa siêu thoát, cũng chẳng phải là một vị thần tiên cai quản ký ức. Anh chính là một "Mặc Niệm" khổng lồ, một điều chưa nói của chính thế gian này đã kết tinh lại thành hình hài con người.
Tiêu Tiêu sững sờ, cô nín thở lắng nghe từng lời của anh. Thẩm Mặc giải thích rằng vào một thời đại rất xa xưa, khi con người bắt đầu biết dối trá và giấu kín lòng mình, những lời nói bị bóp nghẹt ấy đã tích tụ lại trong không trung, tạo nên một nỗi u uất quá lớn. Anh được sinh ra từ lời hứa cuối cùng của một người lính không thể trở về, từ lời xin lỗi bị kẹt lại trong cổ họng của một người cha, và từ tình yêu không dám thốt lên của một kẻ đơn phương. Anh là hiện thân của tất cả những gì lẽ ra phải được nghe thấy nhưng đã bị lãng quên.
Ranh giới âm dương của anh chính là sự tồn tại giữa thực và ảo. Vì anh là hiện thân của "lời nói", nên anh có thể nghe thấy tiếng lòng của vạn vật, nhưng vì anh không có "cuộc đời thực sự", nên anh không thể để lại bóng trên mặt đất hay dấu chân trên cát bụi. Mặc Niệm Đường này không phải là một cửa tiệm, mà là một khối vật chất của sự im lặng mà anh buộc phải trông giữ để thế giới không bị sụp đổ bởi sức nặng của những nỗi đau bị chôn giấu.
Thẩm Mặc chậm rãi xoay người lại, ánh mắt anh nhìn Tiêu Tiêu như nhìn một sinh linh đầy sức sống nhưng cũng đầy mong manh. Anh nói rằng lý do cô có thể nhìn thấy anh và bước vào đây là vì chính trong lòng cô cũng mang theo một "điều chưa nói" đủ lớn để tạo nên sự đồng điệu. Anh cô độc trong sự vĩnh hằng của mình, đứng ở ngã ba đường giữa sự sống và cái chết để đảm bảo rằng mỗi lời nói chưa thành hình đều có một nơi để trú ngụ trước khi tan biến vào hư không.
Đêm hôm đó, Tiêu Tiêu không ngủ. Cô ngồi trên bậc cửa gỗ, nhìn Thẩm Mặc lặng lẽ sắp xếp lại những ngăn kéo đang rung động. Lần đầu tiên cô hiểu rằng sự im lặng không chỉ là khoảng lặng giữa các âm thanh, mà là một thực thể có linh hồn, có hơi thở và có cả một người bảo vệ không có bóng hình. Sự tĩnh lặng của chương này không mang lại cảm giác bình yên đơn thuần, mà nó mở ra một nỗi buồn mênh mông về sự tồn tại của Thẩm Mặc – một người dành cả cuộc đời để lắng nghe người khác nhưng chưa bao giờ được ai lắng nghe chính mình.