MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững Ngày Tháng Tôi Trồng RauChương 9: 9

Những Ngày Tháng Tôi Trồng Rau

Chương 9: 9

333 từ · ~2 phút đọc

Nguyên Gia Khánh thấy hắn không nhất quyết đi theo mới thở dài một hơi, nếu hắn đi theo, cậu thật sự không biết làm thế nào để lấy đồ ăn ra.

Xe dừng bên lề đường, vườn rau trống trải ở dưới, cậu phải leo xuống một con dốc nhỏ mới xuống được, đây đúng ý cậu, bởi vì lưng sườn dốc có thể ngăn trở xe tiến vào, ngay cả khi cậu biến mất đột ngột cũng không ai sẽ thấy.

Cậu nhanh chóng lấy ra cả trăm mớ đồ ăn từ trong không gian ra, mặt đất trong chốc lát đã chất đầy, cậu gật đầu hài lòng, leo lên sườn núi đi tìm tráng hán.

"Anh trai, bọn họ đã chuẩn bị xong đồ ăn có thể tới dọn rồi." Tráng hán nghe xong bước xuống xe cùng cậu đi đến vườn rau, nhìn thấy trước mặt chất một đống rau quả như núi nhỏ không nói hai lời bắt đầu hành động.

Hai người có thể nói là chuyển đồ ăn rất nhanh.

Bởi vì Nguyên Gia Khánh chỉ tính đến việc sườn núi có thể ngăn trở ánh mắt của người khác, thế nhưng không tính tới việc chuyển đồ lên dốc sẽ khó khăn như thế nào, hơn nào còn mấy trăm cân đồ ăn, hai người mất một lúc lâu mới chuyển xong.

"Anh trai, thật sự cảm ơn anh, một hồi lấy một chút đồ ăn về nhà ăn đi." Nguyên Gia Khánh ngượng ngùng đỏ mặt, nhìn tên tráng hán đang thở hổn hển bên cạnh, nghĩ đến việc kêu hắn lấy chút đồ ăn về nhà ăn, việc này có thể bù đắp một chút áy náy trong lòng cậu.

Tráng hán nghe xong cũng không từ chối, dù sao cũng cho rằng mấy món ăn này cũng không đáng bao nhiêu tiền, nhường tới nhường lui cũng không dễ nhìn.

Một phần tấm lòng của người ta thì chấp nhận vậy..