Căn phòng khách của gia đình Lê Hạ Vy hôm nay không có mùi nhang trầm, thay vào đó là mùi giấy thơm và mực in đắt tiền. Trên bàn trà là một bộ hồ sơ đăng ký cuộc thi "Kiến trúc xanh Á Châu" – một sân chơi danh giá dành cho những tài năng trẻ mà bất kỳ sinh viên nào cũng thèm khát.
Mẹ Vy đẩy bộ hồ sơ về phía cô, ngón tay bà gõ nhịp đều đặn trên mặt kính: "Mẹ đã dùng các mối quan hệ của chị con để gửi gắm em vào danh sách đề cử. Đồ án của chị con năm xưa về 'Nhà triển lãm ánh sáng' vẫn còn đó, con chỉ cần dựa trên khung đó, phát triển thêm yếu tố công nghệ là chắc chắn có giải."
Vy nhìn bộ hồ sơ như nhìn một chiếc thòng lọng được thắt nơ lộng lẫy. Bà Lê không nhận ra rằng mỗi khi bà nhắc đến "chị con", một phần sinh lực trong Vy lại bị rút cạn.
"Con sẽ không tham gia bằng đồ án của chị," Vy nói, giọng cô thấp nhưng rõ ràng. "Và con cũng không tham gia cuộc thi này bằng phong cách đó."
Bà Lê khựng lại, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào con gái: "Con đang nói cái gì vậy? Đây là cơ hội để con nối nghiệp chị mình, để cái tên Lê Hạ vẫn còn tồn tại trong giới kiến trúc. Con định mang mấy cái bản vẽ u ám, đầy những mảng tường cũ nát mà con đang làm cho thằng nhân viên bán tạp hóa kia đi thi sao?"
"Lâm không phải là thằng bán tạp hóa! Và đó không phải là u ám, đó là sự thật!" Vy đứng bật dậy, tiếng ghế ma sát trên sàn gỗ nghe chói tai. "Chị con đã chết vì sự hoàn hảo mà mẹ áp đặt rồi, mẹ không thấy sao? Chị ấy vẽ những ngôi nhà ngập tràn ánh sáng nhưng tâm hồn chị ấy lại mục nát trong bóng tối. Con sẽ không để mình trở thành nạn nhân tiếp theo."
Chát.
Một cái tát giáng xuống mặt Vy. Không gian rơi vào sự tĩnh lặng đến rợn người. Bà Lê run rẩy vì giận dữ, còn Vy chỉ hơi nghiêng mặt, một bên má nóng bừng nhưng đôi mắt cô vẫn khô khốc.
"Cút ra khỏi đây ngay!" Bà Lê chỉ tay ra cửa, giọng bà run bần bật. "Nếu con không biết trân trọng những gì chị con để lại, thì con không xứng đáng mang họ Lê trong căn nhà này."
Vy không nói một lời nào. Cô quay lưng, đi thẳng lên phòng, vơ vội cuốn sổ phác thảo và vài bộ quần áo cũ. Cô bước ra khỏi căn biệt thự mà không một lần ngoái đầu nhìn lại. Thế giới ban ngày của cô đã sụp đổ hoàn toàn, nhưng kỳ lạ thay, cô thấy mình nhẹ bẫng.
2 giờ sáng. Nam đang hì hục sửa nốt hệ thống điện cho tiệm sách thì thấy Vy đứng ở đầu hẻm. Cô đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt, mái tóc rối bời, một bên mặt vẫn còn lờ mờ vết đỏ.
Nam buông chiếc kìm xuống, chạy nhào tới. Lâm cũng từ trong nhà bước ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
"Vy! Có chuyện gì thế này?" Nam thốt lên, tay cậu định chạm vào vết thương trên mặt cô nhưng lại rụt lại vì sợ làm cô đau.
Vy nhìn hai người bạn, rồi nhìn căn nhà cũ kỹ đang được sửa sang dở dang. Cô đột ngột bật cười, một điệu cười pha lẫn nước mắt. "Tôi bị đuổi rồi. Tôi chính thức trở thành kẻ vô gia cư."
Lâm thở hắt ra một hơi dài, cậu tiến tới, cầm lấy chiếc ba lô nặng trịch trên vai Vy. "Không sao. Ở đây vẫn còn một chỗ cho cậu. Căn gác nhỏ phía trên tiệm sách vốn định làm kho, nhưng nếu cậu không chê, nó sẽ là phòng của cậu."
Nam quay lại nhìn đống dây điện ngổn ngang, rồi nhìn Vy, cậu vỗ ngực: "Để đó cho tôi! Đêm nay tôi sẽ làm cho cái gác xép đó sáng sủa nhất cái hẻm này. Cô không cần 'ánh sáng' của mẹ cô đâu Vy, cô chỉ cần ánh sáng của chúng ta thôi."
Đêm đó, ba người không ai ngủ. Nam leo lên gác, dùng những bóng đèn LED cũ tận dụng từ xưởng xe để tạo ra một dải sáng ấm áp quanh căn gác gỗ. Lâm thì dọn dẹp một góc nhỏ, trải ra một tấm nệm thơm mùi nắng và đặt lên đó một chiếc bàn vẽ gỗ cũ mà cậu vừa mua được ở chợ đồ cũ.
Vy ngồi trên gác xép, nhìn xuống dưới nhà thấy Nam đang lau chùi dầu máy trên tay, Lâm thì đang tỉ mẩn pha một ấm trà gừng cho cô. Bóng ma của sự hoàn hảo vốn đã ám ảnh cô bấy lâu nay bỗng chốc tan biến.
Ở đây, trong căn nhà dột nát này, không ai bắt cô phải là thiên tài. Không ai bắt cô phải vẽ những ngôi nhà lộng lẫy để làm đẹp mặt gia đình. Cô chỉ cần là Vy – một cô gái kiến trúc thích những mảng tường loang lổ và những câu chuyện lúc nửa đêm.
"Này Lâm, Nam," Vy gọi vọng xuống, giọng cô đã lấy lại sự trong trẻo. "Tôi quyết định rồi. Đồ án tốt nghiệp của tôi sẽ lấy tên là: 'Trạm dừng của những linh hồn vụn vỡ'. Tôi sẽ dùng chính căn nhà này làm mẫu thực tế."
Lâm ngước lên, đôi mắt sau lớp kính lấp lánh niềm tin: "Được thôi, kiến trúc sư. Chúng tôi sẵn sàng làm mẫu cho cậu."
Đêm thứ mười lăm của hành trình, Vy đã mất đi một mái nhà rực rỡ nhưng tìm thấy một tổ ấm thực sự. "Bóng ma" của chị gái cô không còn là một áp lực, mà trở thành một lời nhắc nhở rằng: sự hoàn hảo là một lời nói dối, chỉ có những vết sẹo được chia sẻ mới là thứ gắn kết chúng ta lại với nhau.
Khi ánh nắng sớm mai lọt qua khe cửa gỗ của căn gác xép, Vy đã ngủ thiếp đi bên bản vẽ mới. Trên mặt bàn, bức phác thảo không còn là một cái cây đơn độc, mà là ba cái cây đan rễ vào nhau, cùng vươn lên giữa một đống đổ nát rực rỡ sắc màu.