Chiếc Rolls-Royce lướt đi êm ái, để lại sau lưng bầu không khí hỗn loạn của sân trường. Lục Viễn đứng đó, bàn tay vẫn duy trì tư thế cầm hộp nhẫn nhưng giờ đây trông thật nực cười và thảm hại. Ánh nắng gắt của buổi trưa đổ xuống đầu hắn, mồ hôi chảy dài nhưng lòng hắn lại lạnh ngắt. Sự nhục nhã này là điều mà một kẻ luôn tự cho mình là thiên tài kiêu ngạo như Lục Viễn chưa từng tưởng tượng tới.
Tuy nhiên, bản tính tự phụ đã ăn sâu vào máu thịt không cho phép hắn tin rằng mình vừa bị đá. Hắn đứng dậy, phủi bụi trên ống quần cử nhân, cố giữ cho gương mặt mình vẻ bình thản nhất có thể. Trong thâm tâm, Lục Viễn bắt đầu tự huyễn hoặc bản thân. Hắn cho rằng Nhược Hi chắc chắn đã phát hiện ra điều gì đó về mối quan hệ giữa hắn và Lâm Kiều, hoặc đơn giản là cô tiểu thư đỏng đảnh này đang muốn "làm giá" để bắt hắn phải cung phụng, quỳ lụy nhiều hơn nữa trước khi bước vào cuộc hôn nhân chính thức.
Phải, chắc chắn là vậy. Hắn tự nhủ Nhược Hi yêu hắn đến chết đi sống lại, từng vì hắn mà cãi lời cha mẹ, từng vì hắn mà thức đêm nấu canh mang đến phòng trọ. Một tình yêu mù quáng như thế làm sao có thể thay đổi chỉ trong một sớm một chiều? Hắn tin chắc rằng chỉ cần vài ngày nữa, khi cô nguôi giận và cảm thấy cô đơn, cô sẽ lại khóc lóc tìm hắn để xin lỗi.
Lục Viễn quay sang nhìn Lâm Kiều. Lúc này, Lâm Kiều cũng đang bàng hoàng không kém. Cô ta vốn dĩ đã tính toán xong xuôi, đợi Lục Viễn cầu hôn thành công sẽ mượn danh nghĩa "em gái nuôi" để bước chân vào giới thượng lưu thông qua sự giúp đỡ của Nhược Hi. Giờ đây, chiếc BMW đã mất, tương lai hào nhoáng cũng lung lay, cô ta cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Lục Viễn bước tới, nắm lấy tay Lâm Kiều rồi kéo cô ta ra khỏi đám đông đang xì xào. Cả hai đi bộ đến một quán cà phê nhỏ gần trường, nơi vốn dĩ là địa điểm hẹn hò bí mật của họ. Vừa ngồi xuống ghế, Lục Viễn đã đập mạnh tay xuống bàn, vẻ mặt hung ác hiện rõ thay cho bộ mặt thư sinh thường ngày. Hắn nghiến răng bảo rằng Nhược Hi hôm nay đã đi quá giới hạn, hắn sẽ để cô ta nếm trải cảm giác bị bỏ rơi một thời gian thì cô ta mới biết quý trọng hắn.
Lâm Kiều thấy vậy, vội vàng thay đổi sắc mặt. Cô ta rót một ly nước, đưa đến tận tay Lục Viễn bằng dáng vẻ dịu dàng, yếu đuối nhất. Cô ta khẽ thút thít, nói rằng bản thân cảm thấy rất có lỗi vì dường như Nhược Hi đã hiểu lầm tình cảm anh em giữa cô ta và anh. Lâm Kiều khéo léo gieo rắc vào đầu Lục Viễn ý nghĩ rằng Nhược Hi quá kiêu ngạo, không biết cảm thông cho lòng tự trọng của một người đàn ông có chí hướng như hắn.
Nghe những lời rót mật của Lâm Kiều, sự tự mãn của Lục Viễn lại trỗi dậy. Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô ta, tự nhủ rằng chỉ có Lâm Kiều mới là người hiểu hắn nhất, là người duy nhất nhìn ra được "tài năng" vĩ đại ẩn sau vẻ ngoài nghèo khó của hắn. Hắn thề với Lâm Kiều rằng sau khi hắn lấy được vốn đầu tư từ Thẩm gia, hắn sẽ đá văng Nhược Hi để rước cô ta vào cửa.
Cả hai cùng chìm đắm trong ảo tưởng về một tương lai giàu sang mà không hề biết rằng, ở phía bên kia thành phố, Thẩm Nhược Hi đã bắt đầu ký những lệnh đình chỉ cuối cùng đối với mọi dự án có liên quan đến cái tên Lục Viễn. Trò chơi của họ mới chỉ thực sự bắt đầu, nhưng người nắm giữ quân cờ giờ đây đã không còn là kẻ mù quáng của kiếp trước.