MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNơi Hồi Sinh Những Đổ VỡChương 8

Nơi Hồi Sinh Những Đổ Vỡ

Chương 8

1,272 từ · ~7 phút đọc

Cơn mưa ngoài cửa sổ đột ngột nặng hạt, tạt vào lớp kính tạo nên những âm thanh hỗn loạn như muốn át đi tiếng nói từ chiếc radio. Nhưng lạ thay, giọng nói ấy vẫn xuyên qua màn mưa, len lỏi vào tâm trí tôi với một độ trong trẻo đến kỳ lạ. Đêm nay, không khí trong phòng dường như đặc quánh lại, hơi lạnh từ mặt đất bốc lên khiến tôi phải kéo sát chiếc áo khoác mỏng.

"Chào Khang," giọng nói vang lên, có chút gì đó nghẹn ngào hơn mọi khi. "Bạn đã bao giờ tự hỏi, âm thanh của sự hối hận có hình dáng thế nào chưa? Nó không phải là tiếng gào thét, cũng không phải tiếng khóc than. Nó là một tiếng thở dài, nhẹ thôi, nhưng kéo dài từ năm này sang tháng khác, vang vọng trong những căn phòng vắng mỗi khi trời đổ mưa."

Tôi rùng mình. Tiếng rè của tĩnh điện đột ngột tăng mạnh, xen lẫn vào đó là tiếng mưa thực của thành phố và tiếng mưa giả lập từ loa radio. Hai âm thanh ấy hòa quyện vào nhau, khiến tôi không còn phân biệt được mình đang ở thực tại hay đang bị cuốn vào miền ký ức của ai đó.

"Lá thư đêm nay được viết trên một tờ hóa đơn thuốc đã sờn cũ," giọng nói tiếp tục. "Gửi con gái của mẹ. Đêm nay mưa to quá, giống hệt cái đêm mẹ đã nói những lời cay nghiệt để ngăn con đi theo con đường âm nhạc ấy. Mẹ đã thắng, con đã ở lại, đã lấy một người chồng tử tế, đã có một công việc ổn định. Nhưng mẹ đã thua, vì kể từ ngày đó, mẹ chưa bao giờ thấy con cười bằng cả trái tim mình nữa. Mẹ nợ con một phím đàn, và nợ con cả một cuộc đời rực rỡ..."

Tôi lặng người, ngòi bút trên tay khựng lại. Câu chuyện này nghe quen thuộc đến mức nhói lòng. Tôi nhớ về người đàn bà bán hoa ở Chương 7, nhớ về mảnh giấy ghim trên tường quán cà phê của ông Giáo: "Gửi con trai, nếu ngày đó mẹ cho con đi học nhạc...". Có một sự đảo ngược kỳ lạ, hoặc có lẽ, sự hối hận của những bậc làm cha làm mẹ đều có chung một tần số đau đớn như nhau.

Đột nhiên, từ trong loa radio, một âm thanh mới xuất hiện. Đó là tiếng thở dài. Nó không phải của người dẫn chương trình. Nó là một âm thanh cơ khí, rệu rã, nghe như tiếng một cỗ máy đã quá cũ đang cố gắng hít thở những hơi cuối cùng. Mỗi tiếng thở dài ấy khiến màng loa bằng vải của radio rung lên bần bật, bụi mịn từ những kẽ gỗ bay ra, lơ lửng trong ánh đèn bàn vàng vọt.

Tôi áp sát tai vào chiếc radio. Giữa tiếng mưa và tiếng thở dài, tôi nghe thấy những giai điệu piano rời rạc. Đó không phải là một bản nhạc hoàn chỉnh, mà là những nốt nhạc của một người mới tập đàn, cứ vang lên rồi lại đứt quãng ở đúng một phím nhạc bị lỗi.

"Khang này," giọng nói radio bỗng đổi tông, trở nên nghiêm trọng. "Người mẹ trong lá thư này không còn ở thế giới của bạn nữa. Bà ấy đã ra đi trong một đêm mưa cách đây ba năm. Nhưng sự dằn vặt của bà ấy đã tạo ra một tần số nhiễu động, khiến đứa con gái của bà – hiện đang sống ở căn chung cư phía sau tiệm đồ cũ – không bao giờ có thể ngủ yên mỗi khi trời mưa. Cô ấy tưởng đó là tiếng gió, nhưng thực chất đó là tiếng thở dài của người mẹ đang cầu xin sự tha thứ."

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau gáy tôi. Căn chung cư phía sau tiệm đồ cũ? Đó chính là nơi tôi đã gặp Vy – "Kẻ lạc đường" với nhành hoa dạ lý hương. Chẳng lẽ người con gái trong thư chính là Vy?

Tiếng thở dài trong radio càng lúc càng rõ hơn, át cả tiếng mưa ngoài trời. Nó không còn là tiếng loa cũ nữa, mà cảm giác như có ai đó đang đứng ngay sau lưng mình, phả hơi lạnh vào gáy. Tôi cảm nhận được một nỗi buồn mênh mông, một sự bất lực của một linh hồn đã đi xa nhưng vẫn bị xích lại bởi những lời chưa nói.

"Hãy mang chiếc radio này đến đó, Khang," giọng nói ra lệnh, nhưng đầy khẩn thiết. "Chỉ có âm thanh của nó mới khớp được với tần số của cô ấy. Hãy để tiếng thở dài này được nghe thấy, và hãy để bản nhạc kia được hoàn thành."

Tôi bật dậy, không kịp suy nghĩ. Tôi quấn chiếc radio vào một tấm khăn dày, ôm chặt vào lòng rồi chạy lao ra khỏi phòng. Ngoài trời, mưa xối xả như trút nước. Tôi chạy như điên qua những con hẻm nhỏ, nước mưa thấm đẫm áo, nhưng hơi ấm tỏa ra từ vỏ gỗ của chiếc radio khiến tôi không cảm thấy lạnh.

Khi đến chân cầu thang gỗ của khu chung cư cũ, mùi hoa dạ lý hương vẫn thoang thoảng dù bị mưa vùi dập. Vy đang đứng đó, bên cửa sổ tầng trệt, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn dầu. Cô ấy nhìn thấy tôi, đôi mắt mở to kinh ngạc.

"Anh Khang? Sao anh lại đến đây vào lúc này?"

Tôi không trả lời, chỉ đặt chiếc radio lên chiếc bàn trà nhỏ của cô ấy và vặn núm âm lượng lên mức cao nhất.

Tiếng thở dài từ loa radio vang lên, hòa vào tiếng mưa bên ngoài. Vy khựng lại, đôi môi cô ấy run rẩy. "Âm thanh này... sao anh có nó? Đêm nào em cũng nghe thấy nó trong đầu mình... mỗi khi trời mưa..."

Tôi nắm lấy tay Vy, đôi tay cô ấy lạnh ngắt. "Nghe kỹ đi Vy. Đó không phải là tiếng gió. Đó là lời xin lỗi."

Trên radio, tiếng piano rời rạc bắt đầu vang lên lại. Nhưng lần này, nó không đứt quãng nữa. Một bàn tay vô hình nào đó dường như đã nhấn vào phím nhạc bị lỗi. Một bản nhạc dịu dàng, trong trẻo như tiếng suối chảy bắt đầu tuôn chảy từ chiếc loa cũ kỹ, lấp đầy căn phòng chật hẹp.

Vy quỵ xuống, đôi vai run lên bần bật. Cô ấy không khóc cho bản thân mình, mà khóc cho người mẹ đã mang theo nỗi dằn vặt xuống nấm mồ. Và lạ thay, khi Vy bắt đầu khóc, tiếng thở dài trong radio cũng lịm dần, rồi biến mất hẳn. Chỉ còn lại bản nhạc piano du dương và tiếng mưa rơi đều đặn ngoài hiên.

Đêm đó, chúng tôi ngồi bên nhau cho đến khi radio tự tắt. Căn phòng không còn cảm giác ngột ngạt của những tiếng thở dài u uất. Vy nhìn tôi, ánh mắt lần đầu tiên kể từ khi gặp mặt trở nên nhẹ nhõm thực sự.

"Cảm ơn anh. Em đã nghe thấy mẹ rồi."

Tôi trở về khi trời đã gần sáng. Chiếc radio trong vòng tay tôi lúc này nhẹ bẫm, như thể nó vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân. Tôi nhận ra, tiếng rè và những tiếng thở dài không phải là hỏng hóc của máy móc, đó là hơi thở của những câu chuyện cần được giải thoát.